Chuyện gì thế này?
Nhìn thấy cảnh đó, Danitz không thể tin vào mắt mình.
Điều này không khiến gã chấn động mà là hãi hùng không sao giải thích được. Cứ như cảm giác vừa uống say xong thì nhảy vào một thùng nước đá, cảm thấy hơi lạnh thấu xương chạy dọc từ lòng bàn chân lên đến đỉnh đầu.
Rốt cuộc chuyện quái gì vừa xảy ra vậy? Sao lại trở nên quỷ dị như thế? Danitz hít một hơi thật sâu, ép bản thân quay đầu lại, đuổi theo bóng lưng của Gehrman Sparrow.
Gã nhận ra nhà thám hiểm điên cuồng này càng lúc càng đi nhanh hơn, đến mức mình phải chạy bước nhỏ mới đuổi kịp.
Xuyên qua những con phố và ngõ hẻm, Danitz bỗng trông thấy một cái bóng màu xanh biếc rơi xuống từ trên cây.
Bịch! Bọc ngoài nó là một lớp vảy vặn vẹo bao kín cơ thể trơn nhẵn cùng một cái đầu tam giác, cái lưỡi đỏ tươi phun phì phì, nhìn là biết một con rắn độc dài!
Cứt chó! Sao thời tiết kiểu này lại có rắn? Danitz cũng không sợ loại sinh vật này, thậm chí trước kia còn từng nướng thịt rắn ăn, nhưng điều khiến gã bị kích động chính là tình huống khác thường này.
Bước vòng qua con rắn độc nằm cuộn tròn, Danitz vô thức liếc trái nhìn phải, phát hiện ra hai bên cống thoát nước, trong góc một căn nhà đổ nát, trong những ống nước rỉ sét, từng đôi mắt lạnh băng, thẳng đứng với đầy đủ màu sắc đang nhìn ra ngoài.
Danitz rùng mình theo bản năng, cảm thấy da đầu như bị đâm mạnh bởi một lớp kim dày đặc.
Gã không dám đứng lại, cũng chẳng dám rời đi, lại tăng tốc lên theo sát bóng lưng Gehrman Sparrow.
Bước vào quán trọ Azure Breeze, lúc bước dọc cầu thang gỗ hướng lên, gã không khỏi ngẩng đầu, muốn hỏi một câu.
Đột nhiên, lồng ngực gã bị ép chặt, gã bắt đầu khó thở.
Giờ khắc này, gã hệt như người bị ném xuống đáy biển, bị áp suất nước từ khắp tứ phía đè ép.
Soạt!
Trong mơ hồ, Danitz nghe thấy âm thanh ào ào của thủy triều, trông thấy một sóng ánh sáng hư ảo trùng điệp khắp tứ phía bao trùm lên Gehrman Sparrow, như thể hóa thành một hải dương xanh thẳm vô tận, sâu không thấy đáy.
Bên trong hải dương kia, có một bóng dáng khổng lồ màu xanh lá cây pha lẫn xanh nước biển cao như một tòa tháp, chống đỡ tất cả.
Đây… Chân phải Danitz dừng lại giữa không trung, mãi không giẫm xuống được.
Gã không hề xa lạ gì cảm giác này. Trong đại hội hải tặc trước kia, ‘Ngũ Hải Vương’ Nast còn uy nghiêm và đáng sợ hơn cả thế. Gần như tất cả hải tặc đều không khỏi cúi đầu xuống, kể cả những cường giả cấp độ tướng quân cũng phải miễn cưỡng lắm mới chống đỡ được.
Danitz biết rất rõ đây cũng không phải là biểu hiện của bản thân Gehrman Sparrow.
Nếu hắn ở cấp độ Bán Thần thì việc gì phải dẫn Kẻ Trừng Phạt tới chuyến đi săn ‘Sắt Thép’ Mavity!
Đại dương… Thủy triều… Hai cụm từ nhanh chóng nảy ra trong đầu Danitz, gã lập tức nghĩ ngay đến chuyện về tín ngưỡng “Hải Thần” của Quân Phản Kháng.
Ch-Chẳng lẽ vừa nãy chạm vào đoản kiếm xương kia, không biết đụng phải yếu tố gì, Gehrman Sparrow đã dính nguyền rủa từ “Hải Thần”? Bộ thi thể đã bị rút cạn độ ẩm kia chính là một trong những điều kiện phát động nguyền rủa? Vừa rồi nài ngựa quỳ lạy nằm rạp xuống hôn mặt đất là vì cảm nhận được khí thế của “Hải Thần” sao?