Sau cánh cửa là một người đàn ông cởi trần, cánh tay xăm kín hình một con rắn biển hung dữ pha lẫn màu xanh lá cây và xanh da trời. Hai bên má, vòm ngực và bụng đều thoa thuốc đỏ, mỗi chỗ ba vệt.
Chuẩn bài thổ dân rồi… Nhưng nổi bật thế này, không sợ ra đường bị cảnh sát hốt vào đồn à? Các người là Quân Phản Kháng vốn phải hoạt động bí mật cơ mà! Klein vừa định chuyển tầm nhìn đi thì bị đôi lông mày dày rậm và ánh mắt như động vật máu lạnh của đối phương trừng cho suýt phải cau mày.
Đã giết rất nhiều người… Klein phán đoán sơ bộ dựa trên trực giác linh tính.
Thành thật mà nói, dựa vào vốn hiểu biết và thân phận đời trước, ban đầu hắn khá đồng cảm với những người nổi dậy dưới chế độ thực dân, không hề có chút tư tưởng nào của một người Loen cần có. Song khi nghe rằng đối phương cơ bản cũng cùng một giuộc với đám tín đồ “Hải Thần” Kalvetua, trong lòng hắn đã dần chuyển sang đề phòng và bài xích hơn.
Đây không phải vì hắn kỳ thị tín ngưỡng bản địa, mà là do hắn hiểu tất cả những tín ngưỡng truyền thống trên các hòn đảo thuộc địa đều đang ở giai đoạn thờ cúng nguyên thủy, tôn thờ máu thịt, tôn sùng tế sống, đang trong tình trạng khá mông muội.
Mặt khác, với kinh nghiệm của Đại Đế và mình, bản chất siêu phàm của thế giới này tràn ngập yếu tố điên cuồng và vặn vẹo. “Thần linh” vẫn trong giai đoạn được thờ cúng nguyên thủy khó mà kháng cự được loại xu hướng này, có thể đoán ra ngay phong cách được chọn… Không nói một lời, Klein theo sau Danitz bước vào căn phòng.
“Edmonton, ai đến thế?” Một giọng nói êm dịu vang lên từ chỗ gần cửa sổ.
Người đàn ông xăm mình vừa đóng cửa vừa đáp:
“Họ giả trang.”
Bấy giờ, Klein đã thu hết toàn cảnh tình hình căn phòng vào trong đáy mắt, dần hiểu một chút về nó.
Phòng khách nơi đây không lớn lắm, một tủ đứng, một cái bàn và vài chiếc ghế đã đủ khiến cho không gian chật chội hẳn.
Bên phải là hai cánh cửa dẫn tới nơi có vẻ là phòng ngủ, bên trái là “phòng bếp” được ngăn cách bởi một chiếc tủ. Về phần phòng vệ sinh, không nghi ngờ gì là chẳng hề có. Mỗi khi bước lên tầng trên, Klein lại phát hiện thấy có một phòng vệ sinh công cộng ở góc ngoặt cầu thang. Thứ mùi không được dọn rửa suốt một thời gian dài tràn ra, thôi thúc bất cứ vị khách nào phải mau chóng lên lầu nhanh hơn.
Ngay trước mặt là một cửa sổ, hai cây gậy trúc nhô ra ngoài, phơi bao nhiêu là quần áo.
Khoảng bốn, năm người đàn ông đứng hoặc ngồi trong phòng khách và trước cửa phòng ngủ. Tất cả đều có nước da tối màu của bản địa và mái tóc đen xoăn nhẹ. Họ mặc áo Talaba màu xanh biển sẫm, phần da lộ ra đều ít nhiều thoa thuốc đỏ. Về phần hình xăm con rắn biển, vì bị quần áo che khuất, Klein không thể biết họ có hay không.
Vài người đeo súng ngắn bên hông, một số mang súng săn màu nâu đỏ, thậm chí có kẻ còn đeo balo gang thép màu trắng xám, giữ một khẩu súng trường hơi nước cao áp. Họ đứng vây quanh hai người vừa bước vào là Danitz và Klein, xếp thành hình vòng cung.