Gì cơ? Đi săn ‘Thượng Tướng Đẫm Máu’ á? Suýt thì Danitz giơ tay phải lên ngoáy tai.
Phản ứng đầu tiên của gã chính là tưởng mình nghe nhầm.
Song, từ nụ cười ẩn chứa tư vị điên cuồng của Gehrman Sparrow cho đến cái nhíu mày khe khẽ hiếm thấy của thuyền trưởng nhà mình, tất cả đều nhắc nhở gã rằng những lời vừa rồi đều là thật!
Cái… Cái tên điên Gehrman Sparrow lại dám cơ á!? Đây chính là một trong bảy tướng quân hải tặc đấy, không phải loại người mà ‘Sắt Thép’ Mavity có thể sánh được đâu! Đồng tử Danitz co rụt, trái tim gã đang gào thét.
Chưa bàn tới sự hùng mạnh của riêng bản thân ‘Thượng Tướng Đẫm Máu’ Senor, chỉ đám hải tặc cấp dưới của y đã đủ khét tiếng đến nỗi khiến người khác phát khiếp lên khi nghe tới rồi—lái chính, phó tam và các thuyền trưởng kỳ hạm, mỗi tên đều có thể độc tập chỉ huy một đoàn hải tặc cỡ lớn!
Đám người ‘Sắt Thép’ Mavity đưa tới Bayam có rất nhiều người trong “Đoàn hải tặc Đẫm Máu”!
Lần trước ‘Trung Tướng Gió Lốc’ Qilangos lặng lẽ chết đi như một con chó hoang ở Backlund, chủ yếu là vì gã không mang theo đoàn hải tặc của mình. Song, ‘Thượng Tướng Đẫm Máu’ Senor lại khác hoàn toàn, y rất hiếm khi rời khỏi kỳ hạm, gần như chẳng bao giờ rời khỏi vòng vây hộ tống của đám cấp dưới.
Kể cả có tập trung vào thực lực của riêng bản thân Senor, nó cũng vô cùng đáng sợ. Y thần bí, quỷ dị, là một trong những cường giả hùng mạnh trên biển chỉ sau tứ vương. Kể cả thuyền trưởng cũng không dám tự xưng có thể trên cơ y… Lá gan của người điên đúng là to vượt sức tưởng tượng của mình, không, căn bản hắn đâu biết sợ là gì! Cái chết và sự thay đổi của một vị tướng quân hải tặc chắc chắn sẽ là một chuyện gây chấn động khắp năm biển! Từng suy nghĩ lóe lên trong tâm trí Danitz, cuối cùng gã lại trấn tĩnh hẳn.
Đó là bởi gã chợt nhớ ra vốn bản thân Gehrman Sparrow là một cường giả cùng cấp độ với bảy tướng quân, hơn nữa còn được một tổ chức bí ẩn đáng sợ chống lưng.
Edwina im lặng vài giây mới hỏi:
“Anh có biết Học phái Hoa Hồng không?”
Không chỉ biết, tôi còn giết người của bọn chúng, cướp đi vật phẩm thần kỳ của bọn chúng… Chờ đã, sao mình lại tự miêu tả bản thân giống một tên đồi bại thế này… Klein giấu nụ cười đi, đáp bằng giọng thản nhiên:
“Tôi từng săn thành viên của bọn chúng.”
Edwina lại trầm mặc một hồi. Danitz bên cạnh thì một lần nữa chìm trong hoang mang “Họ đang nói gì vậy?”, “Đây là ai?”, “Tôi là đâu?”, “Học phái Hoa Hồng là cái của gì?”, “Đây là giấc mơ của người nào thế?” các kiểu.
Sau một thoáng lặng im, ‘Trung Tướng Núi Băng’ Edwina mới đáp:
“Sau trận đại chiến với đoàn hải tặc của ‘Trung Tướng Hoàng Hôn’, hạm đội của Senor đã mất tăm mất tích. Hiện giờ không ai biết chúng ở đâu, nhất định phải kiên nhẫn chờ đợi.”
Đây là đồng ý rồi? Klein lại lộ ra nụ cười: