Không thể chịu đựng tràng cảnh này thêm nữa, Danitz quyết định thử làm gì đó.
Gã ho nhẹ hai tiếng, nói với ‘Trung Tướng Núi Băng’ Edwina Edwards:
“Thuyền trưởng ạ, ngài Gehrman Sparrow có câu hỏi muốn thỉnh giáo cô đấy?”
Phù… Klein thầm thở phào.
Nếu sự giằng co này cứ tiếp diễn, hắn sợ tính cách được thiết lập sẽ sụp đổ mất.
Edwina gật đầu rất khẽ, nhìn Klein, cất tiếng hỏi:
“Ngài Sparrow, anh đã được phổ cập giáo dục chưa?”
Kiểu câu hỏi gì đây? Klein vẫn không đổi sắc mặc, lãnh đạm đáp:
“Đã tốt nghiệp đại học.”
Hả? Danitz kinh ngạc nhìn Gehrman Sparrow, không thể tin nổi nhà thám hiểm kiêm thợ săn tiền thưởng điên cuồng này lại từng học đại học, hơn nữa còn tốt nghiệp rồi!
Gã hoàn toàn không tài nào ghép đôi được đại học – một điện thờ tri thức – và Gehrman Sparrow lại với nhau!
Trừ phi là “Đại học Thợ Săn” hay “Học viện Sát Thủ”… Hoặc một đại học chỉ tồn tại trong tưởng tượng của đám người điên và bệnh nhân tâm thần… Danitz không khỏi oán thầm.
Edwina chẳng hề ngạc nhiên, tiếp tục:
“Nắm giữ loại ngôn ngữ nào?”
“…” Klein ghìm loại kích động muốn cau mày xuống, đáp:
“Tiếng Cự Nhân, tiếng Tinh Linh, tiếng Cự Long, tiếng Hermes cổ, tiếng Hermes, tiếng Feysac cổ, tiếng Loen…”
Edwina “Ừm” một tiếng:
“Có hiểu biết gì về các lĩnh vực khác trong thần bí học không?”
Trong cơn hốt hoảng, Klein cảm thấy tựa như mình đã trở về quãng thời gian mới học tiểu học đời trước. Vì tuổi còn nhỏ, hắn đã bị thầy giáo chất vấn bằng hàng loạt câu hỏi, nào là đã thuần thục bao nhiêu chữ Hán, đã học xong bốn phép tính toán chưa, đã thuộc bảng chữ cái tiếng Anh chưa, đã nhớ hết bao nhiêu bài thơ Đường…
Bình tĩnh… Hiện giờ ngươi là Gehrman Sparrow… Klein lại tỏ vẻ mặt không cảm xúc, đáp gọn:
“Tinh thông.”
Edwina suy tư hai giây, ung dung giải thích:
“Tôi nhất định phải kết hợp trình độ học vấn của anh với cách giải đáp câu hỏi của tôi lại, tiện giúp anh hiểu biết dễ dàng hơn.”
Đây… Klein sửng sốt phát ngốc, chỉ cảm thấy quý cô xinh đẹp trước mặt hoàn toàn không giống một nhà thám hiểm kiêm hải tặc dù chỉ một xíu. Đây rõ ràng là một giáo sư với vẻ mặt lạnh băng nhưng lại có thái độ dịu dàng và kiên nhẫn hướng dẫn tỉ mỉ từng chút một.
Nghĩ tới một ma cà rồng ngày ngày phải chạy đến giáo đường Mẫu Thần Đại Địa, hắn bèn trấn tĩnh lại.
Đây là vị tướng quân hải tặc đầu tiên mà mình chính thức gặp mặt, quả là đặc biệt… Klein thầm thở dài, mở miệng:
“Câu hỏi đầu tiên, sinh vật phi phàm thường xuất hiện ở đâu trên biển rộng? Không phải những loại thường gặp.”
Hắn không hỏi thẳng về mỹ nhân ngư để tránh bị ‘Trung Tướng Núi Băng’ nhìn thấu mục đích thực sự của bản thân, từ đó mang đến điều gì không mong đợi.
Edwina trầm ngâm một hồi, lau sạch “Nghi thức hàng linh” trên tấm bảng đen, vừa viết vừa vẽ, trả lời:
“Xuất phát từ Đảo Sonia, đi 1200 hải lý về hướng này sẽ chính thức đi sâu vào vùng biển mà nhân loại chưa thăm dò.
Nơi đó có một bộ lạc Naga sinh sống. Chúng đang cố gắng hết sức tìm kiếm tòa thành dưới đáy biển được đồn là phong ấn một ma quái mạnh mẽ trong ấy, đó chính là đối tượng chúng tín ngưỡng…”