Nỗi lo của Danitz cũng không biến thành sự thực. Klein chỉ nhìn gã một cái rồi bước vào phòng ngủ, chuẩn bị nghỉ ngơi.
Trong suốt năm giờ ngồi trên con tàu chở khách kia, hắn vẫn luôn đề cao cảnh giác. Đêm qua còn bị làm phiền, kết quả ngủ không ngon giấc, giờ hắn khó tránh khỏi việc hơi mệt mỏi.
Ầm một tiếng, Klein đóng cửa phòng ngủ lại.
Phù… Làm mình sợ chết khiếp! Danitz thả lỏng người, ngồi phịch xuống ghế bành.
Vừa nãy, trong đầu gã đã lóe lên khung cảnh bản thân biến thành kim bảng, hết từ cảnh này đến cảnh khác, không sao dừng lại được.
Sau một hồi bình tĩnh lại, Danitz vừa lêu lổng quanh quán bar mãi tới tận hừng đông vô thức ngủ thiếp đi mà không hay. Gã mơ thấy thuyền trưởng tới cứu mình nhưng thất bại, để rồi bị Gehrman Sparrow bắt đi, cuối cùng biến thành hầu gái của nhà thám hiểm điên cuồng này.
Đúng lúc Danitz đang giận dữ bức xúc nhưng lại không dám phản kháng và chuẩn bị tỉnh lại, gã chợt trông thấy cảnh tượng mờ nhòe xung quanh mình trở nên rõ ràng. Khung cảnh dừng lại trong căn phòng sang trọng của quán trọ Azure Breeze.
Cốc! Cốc! Cốc!
Danitz nghe thấy vài tiếng đập cửa chậm rãi và trong trẻo.
Mình đang mơ mà? Vừa ôm nghi hoặc, Danitz vừa tới bên cánh cửa, vặn tay nắm.
Khe cửa hé dần ra, gã nhìn thấy một bóng người quen thuộc.
Đó là một quý cô xinh đẹp với khuôn mặt trái xoan, chiếc mũi cao thẳng, bờ môi mỏng và một đôi mắt màu xanh da trời nhạt trong vắt như nước suối.
Mái tóc nâu dài của cô được chia ngôi giữa, thắt một nút đơn giản mà tinh tế ở sau đầu, buông xõa cùng phần đuôi tóc bóng mượt.
Cô không đội mũ, mặc một chiếc áo khoác màu be bó eo. Vị trí cổ áo đính trang sức giống một đóa hoa thêu bằng vải ren trắng, nhỏ cỡ một bàn tay.
Phối với áo khoác là một chiếc váy dài đến đầu gối sẫm màu, nếp váy uốn liền với nhau, hơi xòe ở gấu váy. Dưới chân là một đôi ủng có màu sắc gần giống với màu tóc.
“Thuyền trưởng!” Danitz sợ hãi thốt lên.
Gã lập tức tỉnh táo lại, quay đầu nhìn về phía phòng ngủ của Gehrman Sparrow, bày ra tư thế phòng ngự:
“Cẩn thận! Chạy ngay đi! Có tên điên muốn tìm cô đấy! Sau lưng hắn có cả một tổ chức rất đáng sợ!”
Cảm giác hy sinh bản thân đang dâng trào, Danitz chợt nghe thấy thuyền trưởng nhà mình điềm tĩnh mở lời:
“Đây là mơ.”
Mơ… Ơ đúng rồi, mình đang nằm mơ mà, sao phải sợ nhờ… Danitz liếc trái ngó phải, thu hai tay lại, vừa quay người vừa lùi ra sau:
“Thuyền trưởng, cô mô phỏng lại năng lực của “Ác Mộng” à? Không thể nào, mới tuần trước cô còn đang ở gần Đảo Sonia mà.”
Đảo Sonia là hòn đảo lớn nhất trên vùng biển này, đồng thời là nguồn gốc của cái tên biển Sonia. Nó gần như tương đương với một lục địa cỡ nhỏ, vốn là nơi chủng tộc Tinh Linh tụ tập lại sau Đại Tại Biến. Nhưng thời gian dần trôi, chủng tộc phi phàm cổ đại này đã bị vùi dập bởi đủ loại yếu tố, dần dần tiêu vong. Chỉ thi thoảng, hiếm có lắm mới thấy họ xuất hiện là chứng minh họ vẫn chưa hoàn toàn tuyệt chủng.