“Trong quán trọ có nguy hiểm.”
Klein trầm giọng tụng niệm câu bói, tiến vào trạng thái minh trưởng, búng xu vàng lên.
Ting!
Âm thanh nho nhỏ mà trong trẻo vang vọng giữa căn phòng yên tĩnh, xu vàng lăn vài vòng giữa không trung rồi rơi xuống, nằm gọn trong lòng bàn tay Klein.
Mặt số hướng lên trên, biểu thị phủ định.
Không có nguy hiểm… Klein nhíu mày, dò xét tứ phía. Hắn lấy một bình tinh dầu đuổi côn trùng từ trong áo khoác được treo trên móc giữ đồ.
Hắn đổ một vòng quanh người rồi nhanh chóng đi bốn bước ngược chiều kim đồng hồ, tiến lên phía trên sương xám để xem bói xác nhận lại.
Khoảng mười giây sau, hắn lấy được gợi ý, vẫn là không có nguy hiểm.
Trở lại thế giới hiện thực, Klein lắc đầu, cất xu vàng và chiếc bình về chỗ cũ, mặc áo khoác, quần và ủng da vào, ngồi bên mép giường, cẩn thận trước mọi diễn biến sắp xảy tới.
Hắn vẫn nhớ rõ “Quy tắc Thầy Bói”, đặc biệt là điều ‘Bói toán không phải vạn năng’, nên dù có nhận được đáp án rất an toàn, hắn cũng không dám buông lỏng và tiếp tục đi ngủ.
Điều này không phải là do hắn không tin vào năng lực che đậy và quấy nhiễu của sương xám, mà là vì hắn cho rằng tồn tại quá nhiều khả năng. Chưa hẳn câu bói của hắn đã đủ chính xác để bao quát toàn bộ, từ đó dẫn đến việc giải đọc bị sai nghĩa.
Hắn đã đoán ra phần nào chuyện vừa rồi. Đó chính là bốn nhà thám hiểm ngồi ở nhà hàng thực sự đã tìm ra tòa thần miếu cổ xưa bị bỏ hoang và bị quên lãng ở khu rừng nguyên sinh trên Đảo Symeem. Họ đã gặt hái được của cải hay di tích văn hóa nào đó, nhưng đồng thời cũng khuấy động những Tà Linh còn vất vưởng nên bị ý niệm tà ác hay lời nguyền quấn thân.
Từng giây từng phút trôi qua, Klein đột ngột cảm thấy một dao động linh tính vi diệu nào đó từ trong căn phòng bên cạnh khuếch tán ra, nhanh chóng hòa lẫn vào bóng tối chung quanh.
Mạch nước ngầm tiềm ẩn mà hắn hơi phát giác ra cũng theo đó mà biến mất, hoàn toàn trở về với màn đêm tĩnh lặng.
Quả nhiên… Đúng là có năng lực phi phàm… Vậy là được giải quyết rồi sao? Mình sẽ chờ thêm một lúc nữa, dù sao một, hai giờ nữa cũng bình minh rồi… Kể cả thực sự phát sinh vấn đề, nơi đây cũng có một giáo đường và một tiểu đội Kẻ Trừng Phạt… Klein khép hờ mắt, bắt đầu minh tưởng.
Bayam, quán bar Lá Phong Hương.
Đã hạ quyết tâm sẽ lừa gạt người giám sát, Danitz cầm ly Lyrenze lên, nhìn những cô gái nóng bỏng gợi cảm đang nhảy múa trên võ đài quyền anh với vẻ say khướt.
“Cứt chó! Lâu thế rồi mà họ vẫn chưa mất đi miếng vải nào trên người!” Gã và những con ma men khác đồng thanh gào lên.
Rồi, cả đám lại mặc kệ có được đáp lại hay không, cười lớn tiếng vào mặt nhau, cụng ly, nốc hết rượu mạnh.
“Đọc báo chưa?” Một người đàn ông vẫn đang lêu lổng quanh quán bar giữa đêm muộn nấc cụt một tiếng, hỏi bạn đồng hành.
“Đầu óc mày bị lừa gặm rồi chắc? Mày tưởng… mày tưởng tao có thể đọc nổi mấy cái ký tự uốn a uốn éo ấy à? Bão Táp trên cao, tao chỉ hứng thú với loại uốn a uốn éo kia thôi! Hahaha!” Bạn đồng hành của người kia nâng ly rượu lên chỉ vào những vũ nữ đang nhảy múa, bật cười với câu trả lời mà mình cho là rất hài hước.