Có việc cần hỏi thuyền trưởng á?
Danitz cau mày đưa mắt nhìn Gehrman Sparrow rời khỏi phòng, không chắc mục đích thực sự của đối phương là gì.
Rốt cuộc tên này đang theo đuổi thứ gì vậy? Tiền tài, của cải? Nhưng hắn vốn có thời gian và cơ hội mang đầu của ‘Sắt Thép’ Mavity và ‘Bụi Gai Máu’ Hendry đi, đổi thành gần mười ngàn bảng tiền thưởng mà. Ừm, dù đã chia bớt vài phần trăm, cũng còn khoảng bảy, tám ngàn bảng. Thế mà hắn lại không làm, hơn nữa còn hào phóng chia sẻ chiến lợi phẩm cho mình. Mâu thuẫn quá vậy. Khi nghe thấy mình là ‘Liệt Diễm’, phản ứng đầu tiên của hắn là nhắc đến số tiền thưởng 3000 bảng mà… Theo cách nói của thuyền trưởng, chuyện này không khoa học…
Sao hắn lại cố tình từ bỏ số tiền thưởng? Trừ phi… Trừ phi hắn có biện pháp nhận được an toàn hơn, hoặc cố tình để lại cho ai đó? Ừm… Hắn đã chuẩn bị cho sự xuất hiện của Kẻ Trừng Phạt… H-Hắn có mạng lưới quan hệ và con đường tình báo của riêng mình! Bằng cách này, mọi chuyện đều có thể giải thích được!
Thêm khả năng về tồn tại của vị Bán Thần đã giết chết Qilangos kia. Ui, sau lưng Gehrman Sparrow là cả một tổ chức bí ẩn hùng mạnh đấy!
Bị suy đoán của chính mình dọa cho phát sợ, Danitz cố sử dụng ngôn ngữ cơ thể để diễn tả cảm xúc theo bản năng, nhưng lại quên mất cánh tay trái vẫn đang gãy xương, tức thì bị đau đến nhăn răng.
Điều này càng khiến gã hoảng sợ hơn nữa. Gã không muốn để thuyền trưởng gặp mặt cái tên điên cuồng nguy hiểm như thế.
Thậm chí, gã còn nghi ngờ động cơ thật sự của Gehrman Sparrow chính là 26,000 bảng tiền truy nã thuyền trưởng kia!
Nếu một chọi một, chưa chắc tên điên đó có thể thắng nổi thuyền trưởng, ngoài ra còn có lái chính, phó nhì, phó tam và mấy thủy thủ trưởng chúng ta. Nhưng hắn có một tổ chức sở hữu thực lực đáng sợ chống lưng đấy! Muốn làm hại thuyền trưởng ấy hả, bước qua xác ta trước đã! Danitz ưỡn ngực, ngẩng cao đầu, tràn ngập trong cảm giác bi tráng về sự hy sinh của bản thân.
Gã giơ tay sửa sang tóc tai, “Ừm” một tiếng thật dài, tự nhủ:
“Cứ quan sát, quan sát trước đã. Chắc Gehrman Sparrow thật sự chỉ muốn hỏi một số chuyện thôi.”
Gã vô thức nhìn quanh, nhận ra Thảm Bay và Áo Choàng Bóng Tối đều đặt ở đây, không mất thứ nào.
Nói cách khác, Gehrman Sparrow để lại tất cả mọi thứ thuộc về mình. Hắn không sợ mình nhân cơ hội chạy trốn à? Hay hắn đã trộm tóc của mình để tiện xem bói rồi?
Không, không, hắn là một tiên điên cuồng. Dù có dùng tới tóc, hắn cũng sẽ đi thẳng tới nhổ một sợi, đời nào lại lén lút chứ… Đúng, sau lưng hắn có cả một tổ chức mạnh mẽ và bí ẩn cơ mà! Ch-Chắc lúc này đang có một nhân viên của tổ chức kia giám sát mình trong bóng tối, chờ mình rời đi, chờ mình tìm tới thuyền trưởng… Quá âm hiểm!
Chắc chắn Gehrman Sparrow cố tình ra ngoài! Danitz cảm thấy nhờ vào kinh nghiệm và trí tuệ của mình, gã đã nắm bắt được chân tướng sự việc.
Gã thong thả đi tới đi lui vài bước, lại ngồi xuống ghế bành, thầm cười nhạo trong lòng: