Ngẩng đầu lên nhìn chiếc đồng hồ treo tường thấy đã quá 8 giờ, Alger buông ly rượu làm từ thủy tinh dày, chen qua đám ma men bước ra đường cái.
Vì Quần đảo Rorsted có nguồn tài nguyên than đá dồi dào, Bayam cũng giống với những thành phố lớn trên đại lục như Backlund hay Cảng Pritz. Hai bên đường đều lắp hàng đèn màu đen cao ngang người, ánh sáng từ khí gas cháy lộ ra khỏi khung rào sắt, chiếu sáng những con đường khá sạch sẽ.
Alger dỡ khăn trùm đầu ra, chậm rãi rẽ vào con hẻm bên cạnh. Cuối con hẻm cụt, anh ta ngửi thấy mùi rượu lẫn với mùi nước tiểu khai nồng—dù quán bar Lá Phong Hương có phòng vệ sinh, nhưng giờ cao điểm có số lượng khách rất lớn, không thể chứa đủ người. Một số con ma men không nhịn nổi, đành phải tìm đến chỗ nào yên lặng để giải quyết.
Ánh trăng đỏ xuyên thẳng qua tầng mây, chiếu xuống con hẻm này. Alger vẫn đang cân nhắc có nên đóng kịch sao cho thuyết phục thêm chút nữa không, đột nhiên có một giọng nói rắn chắc và vang dội truyền tới từ sau lưng:
“Ngươi cố tình tiết lộ tin tức về ‘Liệt Diễm’ cho chúng ta à?”
Cũng không ngu đâu… Alger thầm nhủ, từ từ quay người lại như đang đề phòng bị đối phương tập kích.
Cách anh ta từ bảy đến tám bước ra đến ngoài, có một bóng người dựa vào vách tường, thế đứng rất kém.
Bóng người này cao tầm 1m78, đội mũ dạng thuyền, khuôn mặt gầy gò, góc cạnh sắc bén, bề ngoài trông rất hung hãn.
Y có một nhúm tóc mái đen rủ xuống che khuất một nửa con mắt trái màu xanh lục sẫm, khiến cho vẻ lạnh lùng trở nên dịu dàng hơn hẳn.
Dù vẫn thường có sự khác biệt khá lớn giữa người thật và hình trên lệnh truy nã, rất nhiều hải tặc còn chẳng buồn giả trang khi đi lang thang trong thành phố. Là một người thuộc nội bộ Giáo hội, Alger đã gần thấy tất cả chân dung được vẽ bằng nghi thức trông như ảnh chụp. Hơn nữa anh ta còn tham gia đại hội hải tặc, nên có thể dễ dàng liên tưởng người đứng trước mặt với một cái tên và số tiền thưởng trên giấy.
Anh ta không thể hiện điều ấy ra, vẫn cố tình chần chừ, do dự, hỏi ngược lại:
“Squall tỉnh táo?”
Đây là trợ thủ đắc lực của ‘Sắt Thép’ Mavity, một Người Phi Phàm giỏi khống chế cảm xúc, suy nghĩ tỉnh táo, nhưng lại không có chút nhân tính nào. Tiền thưởng của y là 1500 bảng.
Người đàn ông kia kéo chiếc áo gió, lộ ra một nụ cười trống rỗng:
“Ta có thể phủ nhận không?
Chà… Chắc là không được rồi, giống như ngươi không thể phủ nhận được việc mình đã cố tình nhắc tới ‘Liệt Diễm’ trước mặt Oruma vậy. Gã không phải một kẻ thích động não, mà vừa hay ta lại đối lập với gã.”
“Ta chưa từng nghĩ tới việc nói dối, ta chỉ hy vọng có thể đổi tin tức lấy một chút thù lao thôi. Giữa ‘Liệt Diễm’ một thân một mình và ‘Sắt Thép’ có đông đảo trợ thủ, bất cứ ai có não cũng thấy nên chọn bên nào. Đương nhiên, ta mong các ngươi có thể giữ bí mật cho ta. Ta không muốn bị ‘Trung Tướng Núi Băng’ truy sát.” Alger thản nhiên đáp.