Chất lượng thịt cá gai chắc chắn không thể sánh được với thịt cá Người, nhưng các gia vị hòa quyện lẫn vào nhau mà vẫn tạo ra từng lớp hương vị rõ rệt, khiến Klein phải hài lòng tán thưởng. Hắn cứ muốn ăn mãi mà không thể dừng lại.
Thực ra, vẫn có Người Phi Phàm bản địa muốn rời khỏi giới nguy hiểm này và sống một cuộc đời bình thường. Họ hoàn toàn có thể chuyển đến Backlund, mở một nhà hàng ẩm thực phong cách Rorsted, bán cá nướng hay những món tương tự. Được sự chấp nhận của khu đại đô thị này, họ nhất định sẽ ăn nên làm ra. Chỉ có duy nhất một vấn đề là nhiều loại gia vị không rẻ như ở đây, chi phí đắt đỏ, cũng phải chọn được vị trí phù hợp với loại thực khách cần phục vụ… Klein bỏ đôi đũa có vẻ thô sơ xuống, dùng khăn ăn lau miệng, suy nghĩ vẩn vơ suốt một hồi.
Dưới góc nhìn của hắn, người dân thường không thể tìm ra biện pháp làm giàu, phần lớn là vì họ không có tầm nhìn xa trông rộng. Song, tầm nhìn của một người lại bị giới hạn bởi nền giáo dục họ được tiếp thu và kinh nghiệm sống hàng ngày. Bị ràng buộc bởi tầng lớp xã hội, rất khó để thoát khỏi vòng vây. Nếu muốn phá vỡ giới hạn này, cách hiệu quả nhất chỉ có thể là cố gắng nâng cao trình độ học vấn lên bằng hết sức mình. Sau đó dám mạo hiểm, xông xáo khắp mọi mặt trận để tìm cơ hội. Đương nhiên, chuyện này cũng ẩn chứa nguy hiểm lớn. Bước chân vào con đường ấy, không biết bao nhiêu người đã lặng lẽ tiêu vong.
Bữa ăn này tốn hết 2 saulce 5 penny của Klein, giá không phải quá ổn, nhưng hắn luôn sẵn sàng chi tiền cho đồ ăn ngon. Hơn nữa, chi phí sinh hoạt gần đây của hắn đều đã được Danitz bao thầu.
Kéo cao cổ áo, đội mũ, với cây gậy batoong, hắn bước ra khỏi nhà hàng Lão John, vừa đúng lúc nhìn thấy một viên cảnh sát đang xua đuổi một kẻ lang thang trên phố.
Thổ dân trên Quần đảo Rorsted có màu da tối hơn so với người lục địa Nam, gần như loại màu đồng do thường xuyên phơi nắng. Tóc họ phần lớn là màu đen, hơi xoăn tự nhiên, khác hẳn thực dân từ Vương quốc Loen.
Kể từ khi nơi này bị thuộc địa hóa hoàn toàn cho đến nay vẫn chưa đầy 50 năm. Ban đầu, Loen lấy danh nghĩa Công ty Trung Sonia hợp tác với các tù trưởng hoặc thủ lĩnh tối cao để trích xuất lợi ích từ kinh tế. Nhưng sau đó, ban lãnh đạo của công ty nhanh chóng lâm vào cảnh tham nhũng khi tranh giành quyền lực. Thậm chí có người còn khiêu khích đối thủ bằng cách khơi mào chiến tranh vì lợi ích cá nhân. Hoang đường hơn nữa, họ còn tố cáo nhau, tuyên bố đối thủ cạnh tranh với mình đã nhận hối hộ. Cũng vì thế, họ tiếp tục tìm đến những nghị viên chống lưng cho mình, công kích lẫn nhau trong cuộc họp Nghị viện, suýt nữa còn kéo nhau ra tòa (*).
Thổ dân bản địa chắc chắn không thể nào tưởng tượng ra nổi, những nhân vật quyền lực có thể khiến thủ lĩnh tối cao và tù trưởng của họ phải phủ phục sát đất, hôn mũi giày và gửi tới cả một hàng dài xe lễ vật, thực ra lại chỉ là những con người không quan trọng, còn chẳng phải nghị viên—dù phần lớn những người này đến từ các gia đình quý tộc, song quyền thừa kế của họ cũng chỉ nằm ở vị trí sau cùng.