Trên đại dương, đám hải tặc có ba tiêu chí thú vui thông thường, rượu mạnh, phụ nữ và đánh bạc. Alger Wilson chỉ móc ra một chiếc đồng hồ bỏ túi bạc, nhấn mở, hiểu ngay mình cần đến chỗ nào đầu tiên.
Lúc này mới 11h15, nhà chứa và quán bar vẫn chưa mở cửa. Chỉ có sòng bạc là nơi chắc chắn đã tụ tập một đám những kẻ muốn làm giàu bằng cách dễ dàng và thoải mái.
Alger còn quen thuộc thành phố cảng Bayam này hơn cả thị trấn nhỏ nơi quê hương mình, gần như không cần dừng lại để định hướng mà cứ thế lượn trái rẽ phải một cách trôi chảy, cuối cùng tới bên ngoài một sòng bài nhỏ không treo biển nằm trong con hẻm yên tĩnh.
Dựa trên hiểu biết của anh ta, chủ Sòng Bài Tiền Vàng này là thủ lĩnh của một băng đảng có bối cảnh ngầm, quan hệ không rõ ràng với một nhân vật tai to mặt lớn ở Dinh Thống đốc. Nơi đây là lựa chọn hàng đầu cho việc chuyển giao tang vật của nhiều hải tặc.
Vì thế, hải tặc thường xuyên lui tới đây. Họ có thể trao đổi vật phẩm mới cướp bóc để đổi lấy kim bảng vào buổi sáng, nhưng có thể sẽ mất sạch mọi thứ vào ban đêm và bị đuổi cổ.
Alger kéo chiếc áo khoác nâu dày, ấn chiếc mũ lưỡi trai được lưu truyền từ đại lục tới, đẩy cánh cửa khép hờ ra. Trước ánh mắt của từng người vệ sĩ, anh ta tiến vào sòng bạc.
——Nội bộ Vương quốc Loen không cho phép mở sòng bạc, nên nó chỉ có thể tồn tại dưới hình thức phòng nghỉ phụ thuộc vào quán bar. Nhưng trên những thuộc địa hải ngoại rộng lớn của Vương quốc, nó không chỉ hợp pháp mà còn là trụ cột chính trong nền công nghiệp. Trong đó, Quần đảo Rorsted và Alleser trên Đông Balam là nổi tiếng nhất ở lĩnh vực này. Vô vàn nhà tài phiệt sẽ đặc biệt đến đây từ Backlund và ven bờ Gian Hải để đánh cược một phen.
Nhìn quanh một vòng, Alger trông thấy vô số cách chơi bài, cũng như các trò chơi bàn xoay có nguồn gốc từ xúc xắc.
Vì giờ vẫn còn sớm, không có nhiều con bạc, Alger nhanh chóng “quét” mắt qua họ một lần.
Đột nhiên, ánh mắt anh ta sáng lên, nhạy bén nhận ra danh tính thực sự của một kẻ đang cải trang.
Anh ta bỏ mũ xuống, bước đến bàn Texas Poker, vỗ vai người kia, khom người xuống ghé sát tai đối phương, trầm giọng cất tiếng:
“ ‘Liệt Diễm’.”
Danitz đang chuẩn bị lật góc bài tẩy ra bằng tay phải, gần như bị tiếng gọi kia dọa cho suýt nhảy dựng cả lên, tí thì đã ném cho tên thối tha sau lưng một đám lửa rồi.
Sau khi bị ‘Sắt Thép’ Mavity tập kích, gã biết mình không thể ra ngoài nghe ngóng thông tin với hình dạng thật được nữa, vì gã sẽ bị những tên hải tặc tham lam kia nhắm trúng.
Dù phần lớn hải tặc không sở hữu thực lực quá mạnh, không đáng cho Danitz để vào mắt, nhưng gã cũng không muốn bản thân bại lộ, khiến cho kế hoạch săn ‘Sắt Thép’ Mavity gặp khó khăn trắc trở.
Điều gã không nghĩ tới chính là mình đã giả trang cẩn thận đến thế rồi, mà mới chỉ ra đường có hơn một tiếng đã bị người khác phát hiện ngay.