“Săn bọn chúng?” Danitz vô thức hỏi ngược lại.
Khi đã hiểu rõ ràng ý nghĩa đằng sau câu nói của Gehrman Sparrow, trong nháy mắt gã trở nên phấn khích, đổi tư thế ngồi, nén giọng xuống:
“Có cần tôi phối hợp gì không?”
Làm một hải tặc bán thời gian tiêu chuẩn, gã chẳng liên quan gì tới mấy từ ngữ tốt đẹp như kiểu tha thứ, thương hại, hay nhân ái gì gì đó. Nếu đã suýt thì chết dưới tay ‘Sắt Thép’ Mavity, giờ lại có cơ hội trả thù, gã dại gì mà bỏ qua!
Gã tự nhận rằng để có thể sống sót trong cái nghề hải tặc này, bản thân phải biết nắm bắt chính xác tình thế, biết lúc nào nên phản kháng, khi nào thì liều mạng, lúc nào nên giả vờ như không thấy kẻ thù, khi nào thì có thể thoải mái thanh toán nợ cũ.
Mà giờ đây, chính là cơ hội!
Danitz vẫn chưa dám phán đoán chuẩn xác rốt cuộc tên điên Gehrman Sparrow này mạnh tới mức nào, nhưng đánh giá từ việc hắn có thể giải quyết Giám mục sa ngã Millet trong vòng mười giây, thì hẳn đối phó với ‘Sắt Thép’ Mavity sẽ không quá khó khăn. Mà dù có phải đối mặt với ‘Thượng Tướng Đẫm Máu’ Senor, hy vọng thắng lợi cũng không phải chuyện bất khả thi với hắn.
Đương nhiên, đây chỉ là tình huống một chọi một, nhưng từ xưa đến nay đám hải tặc có bao giờ nói chuyện về tinh thần hiệp sĩ đâu… Danitz nhủ thầm.
Klein hơn rướn người về trước, chống khuỷu tay lên đầu gối, đan hai bàn tay vào nhau:
“Ta đã nói rồi.”
Hả? Gì cơ? Danitz cảm thấy mình thường không theo nổi mạch suy nghĩ của Gehrman Sparrow.
Đối với việc này, gã chỉ có thể tự an ủi bản thân, người bình thường đâu có giống tên điên.
Thấy đối phương không nói thêm gì, gã cẩn thận ngẫm nghĩ, cuối cùng cũng nhớ ra việc mình cần làm:
Viết những thứ mà ‘Thượng Tướng Đẫm Máu’ và đoàn hải tặc của y đã làm ra!
Hừm… Chắc chắn là Gehrman Sparrow muốn biết rõ xem bọn chúng đã cướp bóc bao nhiêu thứ… Danitz nhanh chóng sắp xếp được ý nghĩ, lục lọi giấy bút trong phòng, viết soàn soạt một đống chữ.
Trong quá trình này, gã cảm thấy hết sức may mắn vì chỗ bị thương là tay trái.
Khi gã đã viết xong, Klein thò tay nhận tờ giấy, đọc thật cẩn thận, thông qua những phần mô tả không chi tiết của Danitz xác nhận rằng ‘Thượng Tướng Đẫm Máu’ chính là kiểu hải tặc điển hình nhất, độc ác nhất. Y không chỉ cướp bóc của cải mà còn bắt cóc nhiều người, đồ sát thuyền viên và làm nhục phụ nữ.
Một hải tặc như Danitz lại thực sự biết tiếng Feysac cổ… Hắn cũng được giáo dục à… Klein nhủ thầm hai câu, móc ra một đồng penny, dùng phương pháp bói toán để xác nhận tính chân thực của tư liệu.
Rồi, hắn nói bằng tông giọng như thể đang sắp xếp xem nên ăn gì vào ngày mai:
“Nói thêm một chút về ‘Thượng Tướng Đẫm Máu’ và cấp dưới của y.”
Muốn biết thông tin chi tiết… Đây là đang chuẩn bị săn bọn chúng à? Danitz khấp khởi mừng thầm, chỉ hận bản thân không biết nhiều hơn:
“ ‘Thượng Tướng Đẫm Máu’ Senor được nghi là một ác linh. Tất cả những ai đối mặt với y đều chết một cách kỳ dị, nào là tự bóp cổ mình, rồi chủ động ôm bom, hay đồ sát bạn đồng hành. Thuyền trưởng chúng tôi nói, đây là do bị ác linh nhập vào người.”