Không nói gì thêm, cũng chẳng thèm quan tâm tới Danitz, Klein ấn mũ phớt, xách vali hành lý, bước từng bậc xuống cầu thang mạn.
Ngươi thả ta đi thật á? ‘Liệt Diễm’ Danitz đứng trên boong tàu, khuôn mặt ngập trong vẻ ngờ vực.
Dù đã đoán trước được kết cục này, vì lúc ở Cảng Damir, Gehrman Sparrow đã trực tiếp buông tha cho gã, nên gã cũng có thể tưởng tượng ra được viễn cảnh ngày hôm nay. Vậy mà Danitz vẫn chưa dám tin vào nó, chỉ cảm thấy mọi thứ sao mà đơn giản và dễ dàng quá thể.
Kiểu gì thì kiểu, mình cũng trị giá những 3000 bảng cơ mà. Không, đây mới chỉ là lệnh truy nã của riêng Loen thôi đấy! Chẳng phải tên điên Gehrman Sparrow này là nhà thám hiểm sao? Tự dưng lại buông bỏ số tiền lớn đang lảng vảng trước mặt hắn là thế nào? Méo thể hiểu nổi… Ha, quả nhiên người bình thường không bao giờ có thể thấu hiểu được kẻ điên… Danitz dần hoàn hồn, xách hành lý của mình, cẩn thận bước từng chút một xuống cầu thang mạn, giẫm lên nền bê tông của bến tàu.
Gã thẳng lưng, ngẩng đầu nhìn bóng lưng đã đi xa của Gehrman Sparrow một chút, mới phát hiện ra đối phương thật sự không quay đầu lại mà đi dọc con đường, hướng thẳng tới phố Hải Phòng.
Danitz không dám khinh suất, lập tức quay người rẽ sang một con đường khác, thỉnh thoảng đổi hướng, đôi khi lại dùng chướng ngại vật vòng lại, đề phòng không bị người theo đuôi.
Chẳng bao lâu sau, gã đã đến dãy nhà gần kho hàng bến tàu.
Gehrman Sparrow thực sự không dùng mình làm mồi nhử… Sau khi liên tục dò xét, cuối cùng Danitz cũng hoàn toàn thả lỏng.
Giờ khắc này, rốt cuộc gã cũng cảm thấy bản thân được giải thoát. Thân rõ rành rành là thủy thủ trưởng của một Tướng quân hải tặc, gã đã không còn bị người ức hiếp, sai khiến như đầy tớ nữa!
Mình đã có thể đoán được ngày mai sẽ vô cùng tuyệt vời rồi đây. Sẽ có một đám người tranh nhau nịnh nọt mình, muốn làm đầy tớ của mình! Tâm tình khoái trá, Danitz gõ cửa phòng theo nhịp, ba tiếng dài và ba tiếng ngắn.
Hehe, Gehrman Sparrow đã bảo mình kể một chút về các đầu mối liên lạc của hải tặc ở Bayam. Hiển nhiên là mình chỉ nói về những tên không có quan hệ tốt đẹp gì với chúng ta rồi. Đời nào hắn lại nghĩ ra được mối liên lạc của Tàu Mộng Tưởng Hoàng Kim chúng ta sẽ ở ngay bến tàu chứ… Danitz ngoáy mũi, thoải mái hít thở làn gió biển mát lành trước khi cơn mưa rơi xuống.
Bayam là thuộc địa trọng yếu mà Vương quốc Loen thống trị trên biển Sonia. Khu vực này là thành phố lớn thứ nhất thứ nhì, có rất nhiều Người Phi Phàm chính phủ có thực lực. Hải tặc dù ngang ngược phách lối đến đâu cũng không bao giờ dám quang minh chính đại lộ mặt. Hầu hết thời điểm, bọn họ đều phải nhờ vào đám băng đảng địa phương hoặc người sở hữu bối cảnh đặc biệt để xử lý tang vật, thu mua nhu yếu phẩm.
Đương nhiên, điều này không có nghĩa là bọn họ sẽ không tới Bayam. Rạp Hát Đỏ nơi đây chính là nhà chứa nổi tiếng nhất trên biển, vô số hải tặc đến đây vì hâm mộ tiếng tăm của nó. Kể cả cứ thỉnh thoảng lại gặp một hai người cùng nghề sa lưới ở đó thì cũng chẳng ảnh hưởng gì tới người đến sau.