Backlund, quận Cherwood.
Khi quầng sáng đỏ thẫm trước mắt biến mất, Falls đã trông thấy chiếc bàn sách quen thuộc và cuốn sổ ghi để mở mà mình thường dùng để viết linh cảm.
Đối với cô, trải nghiệm này đã không còn gì mới nữa, nhưng nó vẫn khiến cô cảm thấy một nỗi kính sợ từ tận đáy lòng.
Đây là một sức mạnh không thuộc về nhân loại, thậm chí Bán Thần cũng không có được!
Mình sẽ nhận được túi dạ dày của Thực Linh Giả vào hai ngày tới, ma dược “Người Học Việc” của mình đã hoàn toàn tiêu hóa hết rồi… Cuối cùng cũng có thể trở thành “Bậc Thầy Ảo Thuật”, không biết sẽ nhận được năng lực phi phàm thế nào nhỉ… Nếu chỉ dựa vào bản thân để thăng cấp, thầy nhất định sẽ càng coi trọng mình hơn. Sau đó, ngoài phối phương ma dược ra, chắc chắn ít nhiều gì mình cũng sẽ được cung cấp thêm vật liệu phi phàm… Mong quá đi mất. Mình thậm chí còn chẳng biết Danh sách 6, Danh sách 5 đối ứng gọi là gì, chỉ biết Danh sách 7 là “Nhà Chiêm Tinh” thôi. Thăng cấp lên “Bậc Thầy Ảo Thuật” xong, phải viết thư hỏi thăm thầy ngay… Falls cảm thấy mình lại gần thêm một bước trong quá trình thoát khỏi nguyền rủa từ trăng tròn.
Đúng lúc ấy, cô nàng nghe thấy tiếng chân dồn dập vang lên từ xa tới gần, cuối cùng biến thành tiếng mở cửa “rầm”.
“Hugh lại ra ngoài rồi, cậu ấy bận rộn thật.” Falls thầm thở dài, “Nếu không phải cậu ấy còn nợ Tử tước Glaint 400 bảng thì giờ chúng ta đã nghỉ lễ ở Vịnh Dipsy rồi.”
Sau một khoảng thời gian dài cố gắng, nhờ vào việc tăng thực lực lên, một số ủy thác nhất định mà trước kia Hugh không thể hoàn thành giờ đã trở nên đơn giản. Hơn nữa, thỉnh thoảng cậu ấy còn nhận được vài nhiệm vụ nhỏ có thù lao kha khá từ người đàn ông đeo mặt nạ vàng. Giờ khoản tiền của Hugh đã tăng từ 110 bảng lên 320 bảng, chỉ còn thiếu 80 bảng là đủ trả hết nợ.
Trên thực tế, mình có thể giúp cậu ấy 80 bảng này. Mà xui ở chỗ, dù người thì lùn có một một mẩu nhưng lòng tự trọng của cậu ấy lại cao ngất ngưởng… Falls thu hồi suy nghĩ, bắt đầu nhớ tới chuyện ngài ‘Thế Giới’ ủy thác cho mình.
Là một bác sĩ kiêm nhà văn, cô không hiểu rõ về thiết bị vô tuyến, thậm chí còn chẳng biết gì nhiều về phương diện máy móc. Bình thường khi xem báo cô cũng không chú ý tới những thông tin này, nên không rõ có thể mua được loại máy thu phát mà đối phương cần ở đâu.
“Cửa hàng bách hóa à? Hình như chỗ ấy không bán… À phải rồi, Aville viết tiểu thuyết khoa học viễn tưởng, chắc anh ta sẽ hiểu biết hơn ở mảng này.” Falls nhanh chóng tìm đúng đối tượng cần hỏi thăm.
Tuy nhiên, cô nàng lập tức gặp một vấn đề mới, đó là nên trực tiếp đến thăm, hay chỉ viết thư hỏi thăm thôi?
Nhìn chiếc ghế bành trải chăn lông êm dày, ngửi mùi cà phê và thuốc lá tràn ngập trong căn phòng, cảm thấy bầu không khí ấm áp đang từ từ len lỏi khắp cơ thể mình, động lực bước ra đường của Falls dần dần tan biến.