707DefenderOfJustice: chắc loạt chương sắp tới, chương nào cũng phải mặc niệm thay cho Danitz rồi =))
Một vị Người Phi Phàm được phép rời khỏi hạm đội? Không cần Danitz phải nhấn mạnh, Klein đã dễ dàng hiểu tại sao gã cảm thấy kỳ quái.
Trong tiểu đội Kẻ Gác Đêm, kể cả nhân viên văn chức đơn thuần cũng phải chịu những hạn chế nghiêm ngặt. Ngay cả việc từ chức bình thường cũng yêu cầu họ phải ký một thỏa thuận bảo mật suốt đời, nếu không được phê chuẩn, sẽ không thể rời khỏi khu vực do tiểu đội Kẻ Gác Đêm mà họ làm việc trước đó quản lý. Cả khi đã nhận được sự chấp thuận chuyển đến thành phố khác, họ cũng phải đi đăng ký ở Giáo hội Đêm Tối tại địa phương ngay lập tức.
Từ quy định như thế, có thể thấy rõ chính phủ đối xử với sức mạnh phi phàm và những thứ liên quan ra sao. Một Người Phi Phàm đã ăn ma dược sẽ không thể rời khỏi tổ chức dễ dàng như vậy.
Klein nhớ rất rõ rằng, ngay từ đầu tiểu thư ‘Chính Nghĩa’ đã biết con đường và phương pháp trở thành một Người Phi Phàm, nhưng lại không sẵn sàng làm thử. Nguyên nhân của cô chính là không muốn mất đi sự tự do.
Suy nghĩ tương tự chạy qua tâm trí hắn song không chuyển hóa thành ngôn từ, vì một Gehrman Sparrow lịch sự nhưng lạnh lùng sẽ không hứng thú với mấy kiểu tin đồn này.
“Thì sao?” Klein nhìn xuống bộ dụng cụ ăn uống trên bàn, bình tĩnh hỏi ngược lại.
Ngươi có biết cách nói chuyện không thế! Danitz thầm hít một hơi thật sâu, nặn ra một nụ cười:
“Haha, tôi chỉ cảm thấy kỳ quái thôi. Chúng tôi đều nghi ngờ ông ta đã gia nhập MI9, và ông ta đang sử dụng thân phận thuyền trưởng để giám sát những chuyện xảy ra trên tuyến đường biển.”
Khả thi đấy… Klein cầm ly nước sôi để nguội lên uống một hớp.
Những phần ăn hắn gọi bắt đầu được phục vụ lần lượt dựa theo phân loại. Nhà hàng còn tặng cho hắn hai ly rượu vang khai vị có màu vàng nhạt sủi bọt đượm ngọt.
Klein dừng cuộc nói chuyện, tập trung vào việc thưởng thức đồ ăn, cảm thấy mọi thứ quả thực tốt hơn hẳn so với bữa ăn của khoang hạng hai.
Tiếng đàn vĩ cầm du dương vang vọng, nhẹ nhàng hòa vào tiếng chén đĩa sứ và dao nĩa va chạm. Biển xanh rộng mở nhẹ nhàng vỗ sóng qua khung cửa sổ. Hết thảy đều có vẻ tuyệt vời biết bao.
Đúng lúc Klein chuẩn bị thử món tráng miệng ngọt, bỗng một vị thuyền viên hộc tốc chạy đến bàn của Elland.
“Thuyền trưởng, có tàu hải tặc!” Anh ta còn chẳng hạ giọng xuống.
Gần như toàn bộ hành khách đều sợ hãi cả kinh, dừng bữa ăn lại.
Klein ngẩng lên, đảo mắt qua Danitz với ánh nhìn u ám và lạnh như băng.
‘Liệt Diễm’ Danitz đông cứng mất một giây, cười khổ sở bất lực, nén giọng xuống:
“Nếu tôi bảo chuyện này không liên quan gì đến tôi thì anh có tin không?”
Klein thả lỏng cơ mắt vì suýt co giật do biểu diễn, chậm rãi nở nụ cười:
“Ngươi đoán xem.”
Tao đoán cái thằng đ*rr nhà mày! Danitz nổi trận lôi đình, suýt thì bật ra câu chửi thề.