Gửi điện tín xong, ‘Cá Mập Trắng’ Hamilton hoàn toàn thả lỏng, bấy giờ mới có tâm trí và khả năng nghĩ lại chi tiết chuyện vừa xảy ra với mình.
Câu hỏi đầu tiên nảy ra trong đầu y là:
Bảo vệ bên ngoài đâu?
Y khẽ chống hai tay lên, đứng dậy, nặng nề đến gần cửa. Khi hé cửa nhìn ra, y phát hiện ra mấy tên bảo vệ đang đi đứng loạng choạng, thốt lên mấy câu đùa cợt về phụ nữ.
Lửa giận bốc lên đỉnh đầu Hamilton, nhưng y nhanh chóng tỉnh táo lại. Cơ bắp trên khuôn mặt khẽ vặn vẹo khi y đập cánh cửa phòng bật mở.
Rầm!
Mấy bảo vệ giật nảy mình, theo bản năng quay đầu nhìn về phía cửa.
“Ông chủ…”
“Sếp…”
Nhìn thấy người tạo tiếng động, họ đều cuống quýt đứng ngay ngắn lại, ngập ngừng lên tiếng.
‘Cá Mập Trắng’ lặng lẽ hít một hơi sâu, hỏi:
“Vừa nãy các ngươi có nhìn thấy ai vào phòng ta không?”
“Có ạ, Lardero. Hắn nói dưới tầng lại có chuyện.” Đám bảo vệ có vẻ khá bối rối với câu hỏi, “Ông chủ, vừa nãy ngài mới cho hắn vào mà…”
Vừa dứt lời, họ bỗng nghĩ ra một hướng giải thích khác, dò hỏi:
“Sếp, trong phòng bị trộm vật gì rồi à?”
Hamilton trầm mặt, lắc đầu:
“Đừng có lơ là!”
Rầm! Gã lùi vào, đóng sầm cửa, khiến mấy tên bảo vệ cấp dưới đứng đó ngơ ngác nhìn nhau, còn tưởng sếp mình vừa say rượu.
Trong phòng, Hamilton cao mập cau mày, từ từ đi qua đi lại.
“Lardero, Lardero, chúng nhìn thấy Lardero… Tên kia, tên kia, hắn có thể biến thành hình dạng của người khác à?” Thân là người hợp tác chuyên giúp đỡ đám hải tặc thủ tiêu tang vật cũng như thu thập tình báo, ‘Cá Mập Trắng’ Hamilton cũng không lạ gì mấy tin đồn kiểu vậy trên biển. Người đầu tiên y nghĩ tới chính là cựu tướng quân hải tặc Qilangos có thể biến thành bất kỳ ai.
Tuy nhiên, y nhanh chóng liên tưởng đến nhiều thứ khác:
Cũng không nhất thiết là loại năng lực thần kỳ này. Nếu khá giống với mô tả trong lời đồn, thì tất cả các phương diện như ảo thuật, ám thị và thao túng tinh thần đều có thể làm được chuyện tương tự.
Hừm, có gì đó sai sai. Tên vừa rồi có vẻ ngoài nhã nhặn, nhưng bên trong thì điên cuồng, thực lực rất đáng sợ, muốn đột nhập vào đây làm sao có thể giả làm cấp dưới của ta, cũng gọi ta là “ông chủ” được. Dựa trên tính cách hắn vừa biểu hiện ra, hắn phải đánh ngất hoặc giết hết tất cả những người hắn gặp trên đường đến cửa phòng mình như đi tản bộ, rồi cực kỳ lịch sự gõ cửa mới đúng!
Nếu muốn tránh tạo ra động tĩnh gì lớn, không muốn để lại quá nhiều thông tin, không muốn bại lộ bí mật liên quan tới Danh sách của mình, thì hắn hoàn toàn có thể dùng các phương thức kín đáo hơn, như trèo cửa sổ chẳng hạn…
Thật mâu thuẫn… Chỉ có duy nhất một lời giải thích cho sự mâu thuẫn này. Hắn đang đóng giả!
Đóng giả tính cách, hay đóng giả thực lực mạnh mẽ? Hoặc là, đóng giả cả hai?
Nghĩ tới đây, Hamilton đột nhiên dừng chân, xâu chuỗi tất cả chi tiết lại với nhau:
Tên kia chỉ là một người mới! Sự điên cuồng của hắn là giả trang! Thực lực mạnh mẽ hắn biểu hiện ra là dựa vào một vật phẩm thần kỳ nào đó!