“Thưa ngài Arrodes đáng kính, câu hỏi thứ hai của tôi là, Sherlock Moriarty đã làm cách nào để thoát khỏi tàn tích ngầm?” Tâm trạng của Ikanser thoải mái hơn trước rất nhiều.
Mặt gương bạc chiếu ra vầng sáng lập lòe, nhanh chóng phác họa lên hình ảnh Sherlock Moriarty dựa lưng vào tường, bàn tay lúc thì nắm chặt, khi thì buông ra.
Sau đó, Ikanser Bernard cùng các Chấp sự và đội trưởng Trái Tim Máy Móc đứng xung quanh đều nhìn thấy nụ cười khoa trương của vị thám tử tư trước khi hắn xoay người lại, rút súng xông ra ngoài.
Bấy giờ, dưới ảnh hưởng của bản phác họa, trong lòng họ đều dâng trào cảm giác bi tráng và sục sôi khó mà giải thích.
Hình ảnh trong gương thoáng vọt ra, hiển hiện một Sherlock Moriarty cầm súng ngắn bắn thẳng vào tế đàn trong vô vọng. Cảnh tượng những viên đạn phi phàm vỡ nát khiến mọi người có mặt tại đây đều lo lắng.
Tiếp theo, Sherlock Moriarty ném một chiếc chìa khóa bằng đồng ra, tế đàn bị ô nhiễm, bắt đầu xuất hiện dấu hiệu bất ổn định.
Sóng xung kích bộc phát, ngài A ngã xuống đất, Sherlock Moriarty chạy ra khỏi kiến trúc như thần miếu trong bộ dạng vô cùng chật vật.
Đến thời điểm này, hình ảnh lại thay đổi. Dòng sông Tussock đục ngầu trở thành bối cảnh chính. Sherlock Moriarty và ngài A trôi nổi lơ lửng trên mặt nước, nhìn lên bầu trời quang đãng không một áng mây, không chút sương mù.
Gần như ngay lập tức, cơ thể ngài A bỗng dần trở nên trong suốt rồi biến mất tăm mất tích, chỉ để lại mỗi mình Sherlock Moriarty ngơ ngác nhìn xung quanh.
“…Quân tiếp viện của Giáo hội Đêm Tối sao?” Ikanser cau mày nói, “Xui thay, hắn không đề cập đến thứ gì đã xuất hiện vào thời điểm ấy trong bức thư. Chúng tôi không có cách nào đoán ra cả. Có lẽ hắn làm vậy nhằm cố tình rao bán bí mật này với giá tốt, hay chỉ đơn giản là bị nó ảnh hưởng nên mất sạch những ký ức liên quan? Ngoài ra, quá trình trốn thoát khỏi tàn tích dưới lòng đất của hắn chẳng mang bất cứ thông tin hữu ích nào; có lẽ các manh mối tương ứng đều bị che giấu hết rồi…”
Ông ta phân tích thật nhanh bằng những câu văn thủ tục, rồi, không mang gánh nặng tâm lý quá lớn, ông ta trao đổi đồng giá bằng cách chọn trả lời câu hỏi chứ không chọn chịu mạo hiểm.
Dường như hôm nay Arrodes không có tâm trạng đùa ác. Mình có thể tranh thủ ngay thời điểm này… Tự an ủi bản thân, Ikanser bắt đầu nhìn những con chữ đẫm máu xuất hiện trên bề mặt chiếc gương.
Hơi hồi hộp một chút, ông ta bỗng có dự cảm xấu, ngờ rằng Arrodes đã điều chỉnh xong, khôi phục lại “trạng thái”.
Từng con chữ đẫm máu ngọ nguậy, nhanh chóng hình thành một câu hỏi:
[Kẻ mà ngươi đã dâng hiến tất thảy, cố gắng hết sức để giành lấy tình cảm, để rồi đến thời khắc cuối cùng lại bỏ rơi ngươi, là ai?]
Đùng một phát, mặt Ikanser cắt không còn giọt máu, rồi sau đó lại đỏ bừng lên.
Câu hỏi này đã đâm thẳng vào một vết thương xưa cũ, thứ mà ông ta đã chôn giấu ở tận sâu trong linh hồn, khiến ông ta chẳng biết phải trả lời làm sao.