Đặt hàng trước một vật phẩm thần kỳ sao? ‘Người Treo Ngược’ Alger sững sờ mất một giây trước khi nhận ra ngụ ý của tiểu thư ‘Chính Nghĩa’.
Giới hạn về tư duy của bản thân mở rộng ra, anh ta đã cảm thấy một không gian có thể khai thác:
Theo một nghĩa nào đó, đặc tính phi phàm mà ‘Thế Giới’ ủy thác cho mình đã được bán đi, nên mặt hàng này đã có điểm đến… Mình hoàn toàn có thể đơn giản hóa quy trình, dễ dàng khiến mọi thứ có lợi cho mình hơn. Nói cách khác, mình không phải bán nó lại cho “Công Tượng” nữa, chọn cách ủy thác chế tác thôi là được. Bằng cách này, mình vừa không phải lo có thể bán đặc tính đi được không, vừa có thể nhận đủ hoa hồng từ ‘Thế Giới’, đồng thời còn bỏ túi thêm số tiền lời béo bở hơn từ tiểu thư ‘Chính Nghĩa’. Số vốn duy nhất mình phải bỏ ra chỉ có phí thuê gia công, đồng thời phải cân nhắc đến việc “Công Tượng” có nguyện chấp nhận rủi ro không…
Hàng loạt suy nghĩ vụt qua tâm trí, ‘Người Treo Ngược’ Alger nhanh chóng cân nhắc điểm tốt và xấu rồi quyết định.
“Không thành vấn đề, tôi sẽ xử lý chuyện này.” Anh ta nhìn về phía tiểu thư ‘Chính Nghĩa’, cảm thấy cô nàng đang tỏa ra vầng hào quang màu vàng vô cùng chói mắt.
Dù đã gia nhập Giáo hội Bão Táp, nhiều năm lênh đênh trên biển, anh ta cũng chưa bao giờ gặp người như vậy ở bất kỳ nơi nào khác.
Thương gia đường biển rất đông, thậm chí những kẻ hào phú còn nhiều hơn nữa, nhưng chẳng ai trong số họ lại không thực sự quan tâm tới tiền bạc.
Tình hình tài chính của tiểu thư ‘Chính Nghĩa’ đã khởi sắc đến mức này rồi cơ à? ‘Kẻ Khờ’ Klein cũng giật nảy mình.
Trong thoáng chốc, hắn đã muốn mở lời thúc giục cô nàng trả nốt món nợ 2000 bảng cho kẻ bề tôi của mình càng sớm càng tốt. Tuy nhiên, cân nhắc đến việc đã đồng ý với tiểu thư ‘Chính Nghĩa’ là cho cô nàng hoãn nợ đến tháng hai, tháng ba, hắn đành phải im lặng, tránh phá hỏng hình tượng “Kẻ Khờ”.
Ít nhất thì mình cũng sắp thu về tay một món tiền tới từ đặc tính phi phàm “Người Không Mặt”. Về phần thời gian nhanh hay chậm thì lại phụ thuộc vào cách thức liên lạc của ‘Người Treo Ngược’ với “Công Tượng” và tốc độ chế tác vật phẩm thần kỳ… Xui thay, tạm thời mình chỉ có thể dựa vào anh ‘Người Treo Ngược’ để liên hệ với “Công Tượng”. Nếu không, mình có thể bán trực tiếp nó cho tiểu thư ‘Chính Nghĩa’ luôn mà không phải tốn thêm tiền hoa hồng… Nghĩ đến đây, Klein lâm vào tâm trạng phức tạp.
Sau khi hoàn tất một thương vụ khá khẩm, ‘Người Treo Ngược’ Alger thở phào nhẹ nhõm, cảm thấy tình hình tài chính của mình đang dần được cải thiện.
Sau vài giây suy nghĩ, anh ta dò hỏi:
“Thưa các quý ngài, quý cô, ai có phương pháp hay vật phẩm nào để ru tất cả mọi người trên tàu ngủ say cùng một lúc không?”
Lý do Alger vẫn chưa đến hòn đảo nguyên thủy kia để săn giết chim cắt Bóng Xanh, là vì anh ta chưa tìm ra cách rời khỏi Tàu Kẻ Báo Thù Xanh Thẳm mà không bị nhóm thuyền viên và thủy thủ gồm mười người thuộc Giáo hội nghi ngờ.
Ru tất cả mọi người trên tàu ngủ say? Thứ đầu tiên Klein nghĩ tới chính là Bình Độc Tố Sinh Học, nhưng cơ bản là không thể kiểm soát được hiệu quả của nó, e rằng cảnh tượng sẽ không đẹp mắt gì.
Sau đó, hắn nhớ đến linh hồn “Ác Mộng” nọ bên trong Đói Khát Ngọ Nguậy. Sở trường của chức nghiệp phi phàm này là có thể khiến người khác chìm vào giấc ngủ sâu, kéo họ nhập mộng.