Lời tác giả: Quyển 2 viết khoảng 850,000 chữ, có thể xem là một câu chuyện rất dài trong khuôn khổ.
Trong ấn tượng của tôi, hình như chỉ có quyển 3 và quyển 4 của Nhất Thế là nhiều hơn nó.
Tôi suy nghĩ, sáng tác hàng ngày.
Dù rất vui vẻ, nhưng tôi cũng vô cùng mệt mỏi.
Đặc biệt là sau tháng này tôi còn tăng thời gian tập thể dục lên, suýt nữa không còn đủ thì giờ để đọc tiểu thuyết.
Tên của quyển này là “Người Không Mặt”, dự là có ba tầng ý nghĩa.
Lưu ý, lưu ý, phía dưới sẽ là đáp án tiêu chuẩn cho phần đọc hiểu.
Một là chỉ việc thăng cấp lên làm “Người Không Mặt”.
Cái này là đơn giản nhất, rất dễ nhận ra.
Hai là đại diện cho cuộc sống sinh hoạt ở Backlund của nhóc Klein.
Hắn phải dùng họ tên giả, danh tính giả để làm quen với người khác, giải quyết vấn đề, cuốn vào phong ba bão táp, nhưng khi trở về nhà, hắn vẫn cô độc, quạnh quẽ như cũ.
Ba là ám chỉ đám người bị nghiền ép thành bột phấn hoặc phải vội vàng lao tới trong thời đại lớn.
Trong sách lịch sử, họ không có tên, không có hình dạng, không có quá khứ, không có cuộc sống, chỉ đơn giản là những con số hoặc những dòng miêu tả.
Theo một nghĩa nào đó, chẳng phải đấy chính là “người không mặt” sao?
Diễn viên quần chúng đơn giản nhất, hay vật hy sinh không ai thèm chú ý, ai sẽ quan tâm khuôn mặt của họ như thế nào?
Giống như câu “Đói quá lâu, người ăn nhau”, chỉ đơn giản sáu chữ ấy đã chứa đựng bao nỗi sầu thảm, đau đớn, tàn nhẫn, đẫm máu và tuyệt vọng.
Tập hợp lại, có bao nhiêu người vẫn sống sờ sờ mà không có gương mặt, không có họ tên?
Tính đến hàng chục ngàn mà xem, tính đến hàng trăm ngàn, hàng triệu mà xem!
Vì thế, tôi đã cố miêu tả lão Kohler, Liv và Freja trong cơn thủy triều của thời đại, cố tái tạo lại nguyện vọng, khó khăn và bi kịch của những “người không mặt” này, khiến họ trông giống người hơn chứ không phải chỉ là những con số.
Dù một phần của nó là nguyên nhân chính khiến cho quyển thứ hai bị rời rạc, nhưng đây chính là một chủ đề ẩn.
Với sự ra đi của họ, lại càng nhiều người như họ tràn vào.
“Người không mặt” sẽ luôn luôn tồn tại.
Họ chính là bàn đạp cho thời đại, cũng là những người tiên phong của thời đại, càng là những nhân vật không thể thiếu trong toàn bộ câu chuyện.
Cân nhắc tới điều đó, tôi đã vứt bỏ cái kết đau buồn hơn và gây chấn động hơn.
Dù sao thì bộ phim này cũng mang tên “Người Không Mặt”.
Liên tục điên đảo chuyển đổi giữa thời đại tốt nhất và thời đại xấu nhất cho phép tôi có thể biểu đạt thứ mình muốn rất tốt, rất mãnh liệt.
Thời đại tiến triển, lại tàn nhẫn và vô tình, nhưng lúc nào dưới chân cũng có vô vàn người không mặt nằm vây quanh.
Tên của quyển 3 không có nhiều ý nghĩa tượng trưng như vậy, vì mạch chính rất rõ ràng, rất trực tiếp.
Ừm, tên của quyển 3 là “Nhà Lữ Hành”.
Trông mặt mà bắt hình dong, hẳn là mọi người có thể tưởng tượng ra một vài thứ, nhưng chúng ta vẫn sẽ tập trung vào trọng điểm đã cài ở quyển 2.