Sáng ngày 31 tháng 12, phía Nam cầu lớn, giáo đường Bội Thu.
Emlyn White mặc trang phục giáo sĩ đứng trong phòng bếp, chốc lại ném nhiều loại thảo dược khác nhau vào trong một chiếc nồi lớn, chốc lại đảo nó lên.
Sau khi chuẩn bị tất cả các nguyên liệu để đổ vào xong, anh ta lại kiên nhẫn đợi thêm mười phút. Rồi, anh ta mới dùng muỗng sắt múc một chất lỏng đen như mực, triết vào bình và ly thủy tinh để bên cạnh.
48, 49, 50… Emlyn nhìn xuống nồi sắt đã cạn, đếm từng bình thuốc anh ta vừa điều chế.
Sau khi xác nhận số lượng, anh ta cầm một chiếc khay lớn chứa các chai lọ đựng chất lỏng màu xanh lục sẫm đến đại sảnh.
Trong đại sảnh, hơn nửa số ghế cầu nguyện đã bị dọn đi, trên mặt đất trải đầy ổ chăn rách rưới. Nằm trong đó là nạn nhân của trận dịch, người ngủ say bất tỉnh, người rên rỉ đau đớn.
Emlyn phối hợp với cha xứ Utravsky, mỗi người lại mang một phần thuốc, phân phát theo hai hướng khác nhau.
Ở vị trí đầu tiên là một người đàn ông trung niên có sắc mặt vàng như nến. Ông ta vội vàng chống nửa người dậy, nhận nước thuốc, uống ừng ực.
Ông ta trả lại chiếc bình cho Emlyn, cảm kích nói:
“Cha xứ White, thật sự vô cùng cảm ơn cậu. Tôi cảm thấy khỏe lên nhiều rồi, có sức trở lại rồi!”
Emlyn hất cằm lên, khinh thường đáp:
“Đây chỉ là một chuyện bé xíu xiu mà thôi, chẳng đáng để ông phải cảm ơn. Tất cả các người đều thật là ngu ngốc.”
Nói xong, anh ta lại tăng tốc độ phân phát thuốc.
Khoảng mười phút sau, anh ta quay lại đứng bên Thánh đàn Mẫu Thần Đại Địa, phàn nàn với cha xứ Utravsky:
“Đáng lẽ ông nên kiếm thêm hai tình nguyện viên nữa!”
Cha xứ Utravsky không trả lời, chỉ nhìn những bệnh nhân kia, dịu dàng đáp:
“Chỉ mất hai hoặc ba ngày nữa là họ khỏi hẳn rồi.”
“Sao ông biết?” Emlyn kinh ngạc nghiêng đầu.
Cha xứ Utravsky vẫn lộ ra vẻ mặt hiền lành, cúi thấp đầu nhìn anh ta:
“Thảo dược vốn là một trong những lĩnh vực của Mẫu Thần. Là một tín đồ của Thần, dù không thuộc đường tắt ‘Đại Địa’, tôi vẫn phải hiểu được thường thức cơ bản.”
Emlyn tặc lưỡi:
“Tôi không hứng thú với tôn giáo, không hiểu rõ.”
Dù mấy tháng gần đây mình đã thường xuyên chép Kinh Thánh Mẫu Thần Đại Địa… Anh ta hơi phẫn hận bồi thêm trong lòng, thế là thuận miệng:
“Cha xứ, tôi không nghĩ là ông lại chấp nhận những kẻ có đức tin khác đấy. Trong số ở đây, chỉ có hai hay ba người là tín đồ Mẫu Thần.”
Cha xứ Utravsky không hề để ý, chỉ cười nói:
“Họ cũng là sinh mệnh, sinh mệnh vô tội.”
Emlyn ngây ngốc mấy giây, thở hắt ra, chuyển nói:
“Cha xứ, tôi đã tìm ra biện pháp giải quyết tâm lý ám thị rồi, chắc chẳng mấy chốc tôi sẽ rời khỏi đây.”
Khoan đã, tại sao mình lại nhắc đến chuyện này chứ? Mình thực sự đã bị ông ta làm cảm động rồi à? Nhỡ ông ta lại nhốt mình dưới tầng hầm nữa thì sao? Emlyn đột nhiên lo lắng.
Biểu cảm của cha xứ Utravsky chẳng hề thay đổi, cúi đầu nhìn Emlyn, đáp:
“Thật ra cậu không cần thiết phải tìm biện pháp. Chỉ qua một khoảng thời gian ngắn thôi là tâm lý ám thị sẽ tự động được giải trừ. Cậu có thể lựa chọn đến giáo đường tùy ý mình.”