Trong một thị trấn nhỏ vùng ngoại ô Backlund.
Sau khi thay quần áo sạch sẽ khô ráo, Klein trải từng xấp tiền lên mặt bàn, chờ chúng được phơi khô bởi không khí ấm áp trong phòng.
Suốt quá trình này, động tác của hắn rất cẩn thận và nhẹ nhàng. Kể cả cơn hắt xì và ho khan do đổ bệnh cũng bị hắn cố sức nín nhịn.
Để đảm bảo không mắc sai lầm, hắn không dám sử dụng lửa để hong khô chúng.
Hoàn thành xong, hắn đến một góc trong phòng của quán trọ, nơi đặt một chiếc gương dài toàn thân.
Klein trong gương có một mái tóc đen được chải nghiêm chỉnh, một đôi mắt nâu sậm, gương mặt hao gầy và góc cạnh.
Trên sống mũi hắn đeo một chiếc kính mắt viền vàng, hắn không có râu, trông trẻ trung nhưng lại có vẻ từng trải.
Đây chính là sự điều chỉnh dựa trên khuôn mặt của Chu Minh Thụy và một chút đặc thù của chủng người bản địa trên lục địa Bắc. Hơn nữa, đây còn là ngoại hình khi hắn đang trong độ tuổi thanh xuân đại học tràn đầy sức sống, không bị xã hội làm cho béo mập.
Hắn định quay lại Backlund khi mọi chuyện trở nên ổn định hơn một chút rồi tạo một danh tính hợp pháp cho ngoại hình hiện tại. So với khi rời Tingen trước kia, hắn đã không còn thiếu thốn các con đường tương ứng nữa. Chẳng hạn như Ian trong quán bar Người Dũng Cảm, hay tiểu thư Sharon và giới của cô, rồi thám tử lừng danh Isengard Stanton.
Thật là hoài niệm mà… Klein thầm nhủ. Hắn bận rộn cử hành nghi thức trong căn phòng đã kéo kín mành cửa để đưa Đói Khát Ngọ Nguậy lên phía trên sương xám, nghiên cứu hoàn chỉnh, không bỏ sót sơ hở nào.
Bên trong cung điện cổ xưa tĩnh lặng, hắn xuất hiện ở vị trí cao nhất trước bàn thanh đồng dài, cầm chiếc găng tay mỏng làm từ da người, tựa lưng vào thành ghế.
Ngay sau đó, hắn nhắm mắt lại, kéo dài linh tính tới món vật phẩm đang cần phong ấn này.
Hắn lập tức cảm nhận được sự đói khát của chiếc găng tay. Dường như nó có một cái dạ dày không thể nào lấp đầy, nhưng ở phía trên sương xám, nó lại bị thuần hóa, ngay cả một tia ác ý cũng không dám để lộ, y hệt một con chó săn nằm gục đó, không dám cử động.
Rồi, Klein nghe thấy tiếng gào thét phẫn uất và tiếng rên rỉ đau đớn.
Trong linh cảm của hắn, vô số khuôn mặt vặn vẹo, dữ tợn, kêu thảm thiết lộ ra, tràn ngập sự điên cuồng và đau buồn khó tả.
Những “khuôn mặt” này hợp nhất sâu sắc với các đặc tính phi phàm đủ màu sắc, đủ trạng thái. Linh tính của Klein lan đến đâu là có thể kết hợp với những “khuôn mặt” tương ứng đến đó, có thể sử dụng được năng lực của chúng.
Đây là cách dùng sao? Lần lượt thử từng chút một, kết hợp với sự trợ giúp của bói toán, Klein đã hiểu đại khái hiện giờ Đói Khát Ngọ Nguậy đang “chăn thả” năm linh hồn nào.
Một là “Người Không Mặt”, nhưng chỉ có năng lực thay đổi khuôn mặt và dáng người.
Hai là “Bác Sĩ Tâm Lý”, có thể khiến mục tiêu sa vào trạng thái cuồng loạn; tiến hành một chút tâm lý ám thị nhất định; mô phỏng “Long uy” để đe dọa cá nhân hoặc cả một đoàn nhóm, gây ra hỗn loạn.
Ba là “Người Thẩm Vấn”, giúp người đeo găng tay sử dụng thành thạo tất cả các loại vũ khí, trở thành chuyên gia phá nổ; sở hữu khả năng tập trung tâm trí để đâm xuyên qua linh thể mục tiêu.
Bốn là “Ác Mộng”, chỉ có một năng lực là lặng lẽ kéo người nhập mộng. Song không giống với Người Phi Phàm Danh sách tương ứng, vì được hoàn thành bởi Đói Khát Ngọ Nguậy, người đeo vẫn có thể di chuyển cơ thể sau khi đã tiến vào trạng thái ác mộng.