Ngay khi nhìn thấy người lạ xuất hiện trước mặt, quý cô Tuyệt Vọng lập tức hiện thực hóa một ngọn thương băng sắc nhọn lấp lánh, phóng thẳng về phía mục tiêu.
Cô ta muốn mượn xung lực phản lại để phá vỡ đuôi toa xe, nhảy ra giữa phố.
Đột nhiên gặp phải tình huống bất ngờ này, gặp phải kẻ thù quỷ dị toát ra địch ý kia, cô ta rất bối rối. Ngược lại, cô ta thực sự không hiểu sao lại có người có thể tìm thấy hành tung của mình nhanh tới vậy. Độ khó của chuyện này ngang với việc phá hủy một thành phố lớn, hay dịch chuyển trực tiếp từ Backlund đến Đông Balam ở lục địa Nam.
Nhưng là một Danh sách 4 “Ma Nữ Tuyệt Vọng” trưởng thành từng bước một từ “Sát Thủ”, cô ta hoàn toàn hiểu rõ vào thời điểm quan trọng nhất, mình không thể bị phân tâm, cũng không thể nói nhảm. Cân nhắc lại tất cả vấn đề sau cũng không muộn.
Vì thế, cô ta chọn tấn công trực tiếp, hòng nhân cơ hội trốn thoát.
Cô ta đã có thể tưởng tượng ra hình ảnh người phụ nữ với mái tóc và đôi mắt đen bị đông cứng giữa tầng tầng lớp lớp băng óng ánh do làn sương trắng ngưng tụ thành thế giới băng giá khi ngọn thương phóng tới, nhất định phải rất khó khăn mới phá vỡ được chướng ngại để dư sức đuổi theo mình.
Mà tới lúc đó, chắc chắn cô ta đã trốn khỏi con đường này, hòa lẫn vào đám đông.
Tuy nhiên, cảnh tượng cô ta mong đợi không hề diễn ra. Ngay khi mũi thương băng lấp lánh rời tay, nó lập tức biến mất giữa không trung, mất tăm mất tích.
Thiên Sứ! Ánh mắt của “Ma Nữ Tuyệt Vọng” nhíu lại, quanh cơ thể cô ta lập tức bùng lên ngọn lửa đen kịt, lan tràn toàn bộ bệnh tật ra ngoài. Cô ta muốn đốt cháy hết thảy mọi thứ xung quanh, tạo nên một cơn hỏa hoạn.
Nhưng chỉ trong thoáng chốc, cơ thể cô ta bỗng run rẩy một cách kỳ dị, cứng ngắc tại chỗ.
Cô ta nhìn thấy bàn tay trái của mình biến mất từng centimet một, nó nhanh chóng lan rộng dần, không cách nào ngăn cản nổi.
Trong tròng mắt cô ta, đôi đồng tử tuyệt đẹp nhưng đờ đẫn của người phụ nữ đối diện sâu thẳm và đen mịt, như thể cất giấu một màn đêm thuần túy không chứa đựng chút ánh sáng nào.
“Không phải! Ng…”
Lời nói của “Ma Nữ Tuyệt Vọng” bị cắt đứt. Toàn bộ cơ thể cô ta giống như một bản phác thảo bị cục tẩy lặng lẽ xóa sạch, không hề để lại dấu vết nào.
Ánh nhìn cuối cùng của cô ta chìm ngập trong nỗi sợ hãi và tuyệt vọng. Chỗ ngồi của cô ta trống trơn, hệt như chưa từng có ai ở đó.
Người phụ nữ xinh đẹp với biểu cảm vô hồn kéo chiếc mũ trùm đầu của áo choàng cổ điển lên, khóe miệng khó mà nhận ra khẽ giật giật. Nháy mắt, cả thân thể đã biến mất không còn tăm hơi.
Vùng ngoại ô quận Hoàng Hậu, trên một chiếc xe ngựa công cộng không có quỹ đạo.
Triss đội một chiếc mũ có mạng che mặt, ngồi im lặng trong góc xe.
Cô ả không có vẻ sẽ tiến thẳng ra sông Tussock chạy xuôi dòng theo đó hay đến đoạn đường sắt gần nhất để bắt một chuyến xe lửa như người khác tưởng.
Lựa chọn của cô ả là trở lại Backlund.
Chỉ có ở trong thành phố lớn có số dân hơn 5 triệu này với đủ các thế lực bí ẩn và vô số Người Phi Phàm, mới có thể giúp cô ả thoát khỏi sự truy đuổi tiếp theo của Giáo phái Ma Nữ!