Tất cả mọi thứ xung quanh Klein tựa như ảo ảnh. Vô số màu sắc bão hòa và chồng chất lên nhau theo cấp số nhân rồi nhanh chóng rút lui.
Ngay khi Klein phục hồi tinh thần, quan sát và trải nghiệm chuyến đi xuyên kỳ diệu này, hắn lại cảm thấy bàn tay đang giữ cánh tay mình của thầy Azik hơi run rẩy.
Trước cả khi kịp phản ứng, hắn đã có cảm giác mất trọng lực mãnh liệt. Cơ thể hắn cứ thế rơi thẳng xuống đất, thậm chí còn bắt đầu xoay tròn.
Màu sắc đỏ, vàng, trắng và đen xung quanh hắn nhanh chóng mờ đi. Klein rớt bịch xuống mặt đất cứng như đá. Cú ngã khiến đầu hắn xoay mòng mòng, lục phủ ngũ tạng lộn tùng phèo.
Dù pha lẫn với ánh sao vàng, tầm mắt hắn cũng đã khôi phục lại bình thường. Bên trái là một thung lũng u ám sâu thẳm như “Vực Sâu” ác ma trong truyền thuyết. Bên phải là vách đá xám liên tục hướng thẳng lên, tựa như chống đỡ toàn bộ khu vực.
Nơi đây không có mặt trời, không có mây, cũng không có sương mù, chỉ có một chút ánh sáng từ rêu phát quang mọc rải rác khắp nơi. Bóng đêm và sự nặng nề chính là tông màu chủ đạo của “thế giới” này.
Klein khẽ chống tay trái, nhạy bén nhảy vọt lên. Hắn phát hiện ra con đường dưới chân được lát đá đúng tiêu chuẩn, đủ rộng để hai cỗ xe ngựa có thể đi song song. Nó chắc chắn không phải hình thành từ tự nhiên.
Một đầu của con đường xoáy sâu xuống, hướng vào bóng tối. Đầu còn lại dẫn lên cao, thỉnh thoảng lại giao với vách đá, có thể thấy mái vòm, hành lang và đại sảnh.
Klein ngẩng đầu, nhưng không thấy điểm cao nhất. Tầm nhìn của hắn đã bị vách đá xám che lấp hoàn toàn.
Đột nhiên, hắn chợt phát hiện ra mình và thầy Azik đã “rơi” vào lòng đất, bên trong một tàn tích văn minh cổ xưa.
Đây là một khu vực khác, hay vẫn ở gần Backlund? Ngay khi Klein vừa nghĩ, thầy Azik đã trầm giọng xuống:
“Em rời khỏi đây trước đi, hướng lên trên.”
Hơ? Trước khi Klein kịp hiểu ra ý nghĩa đằng sau câu nói của thầy, hắn đã trông thấy một ánh sáng lóe lên từ bên cạnh, ngay tức khắc hợp thành một cánh cổng đôi hư ảo khổng lồ.
Dường như cánh cổng được làm bằng đồng, trông không quá thật nhưng lại rất nặng. Mặt ngoài của nó in vô số hoa văn họa tiết kỳ dị không biết tượng trưng cho thứ gì.
Với một tiếng “Két”, cánh cổng hé ra một cái khe. Bên trong, từng cánh tay tái nhợt, đầm đìa máu duỗi ra. Thêm vào đó còn là những sợi dây leo xanh sẫm chứa đầy các khuôn mặt trẻ con cùng những cái xúc tu nổi lên từng con mắt.
Nó rất giống với hiệu ứng của vật phẩm thần kỳ thuộc về tiểu thư Sharon… Vừa nghĩ, Klein vừa nhận ra cánh tay, dây leo và xúc tu không còn quá rồ dại như trước. Chúng lặng xuống, chỉ trườn sát dưới mặt đất, hoàn toàn khác biệt so với biểu hiện như khi điên cuồng lôi kéo Danh sách 6 “Xác Sống” vào trong cánh cổng.
Ngay sau đó, cánh cổng hư ảo khổng lồ mở rộng ra, từ trong ấy, một bóng người bước tới.