Trong phòng khách, Bá tước phu nhân Caitlyn đang ngồi trên ghế sofa, phó quản gia, trợ lý quản gia và quản lý công việc tương ứng ngồi đối diện bà.
Bà đang sắp đặt hướng dẫn chi tiết cho buổi tiệc tối nay, mãi tới khi con gái bà, Audrey bước vào.
“Mẹ, con có chuyện muốn nói với mẹ.” Audrey quét ánh mắt qua nhìn tất cả mọi người trong phòng.
Trên đường đến phòng khách, cô đã cảm thấy rung chấn nhè nhè dưới mặt đất, nhưng chưa phát hiện ra điều gì khác thường.
Bá tước phu nhân Caitlyn nhìn quanh, khẽ gật đầu:
“Các ngươi hãy quay lại sau.”
Phòng khách nhanh chóng trở nên yên tĩnh, kể cả chú chó Susie lông vàng cũng bị Audrey dùng ánh mắt sai đợi ở ngoài cửa.
“Con nên ở gần ta thường xuyên hơn để học hỏi cách xử lý những vấn đề tương tự. Dù con không khuyết thiếu những nội dung này trong lớp học gia sư, nhưng làm sao để kết hợp nhuần nhuyễn lý thuyết với thực hành thì vẫn cần phải học hỏi lâu dài.” Dù đã hơn năm mươi tuổi, trông Bá tước phu nhân vẫn chỉ khoảng ngoài ba mươi, bà mỉm cười dạy dỗ con gái, “Được rồi, thiên sứ bé bỏng của ta, con cần gì?”
Audrey cố gắng trưng ra nụ cười nhã nhặn đã luyện đi luyện lại trong lớp lễ nghi, nhưng lại nhận ra khóe miệng nặng trĩu, sốt ruột đến nỗi không cười nổi.
Cô mím đôi môi đã khô khốc, trực tiếp mở miệng:
“Mẹ, con đã giấu cha mẹ một chuyện.”
“Ồ?” Bá tước phu nhân hơi nghiêng đầu, chờ lời giải thích tiếp theo.
Ban đầu Audrey còn ngập ngừng, sau thì cất lời trôi chảy:
“C-Con đã là một Người Phi Phàm, là loại người sở hữu năng lực thần kỳ do ăn ma dược ấy ạ.”
Bá tước phu nhân Caitlyn tóc vàng mắt xanh hơi nhướn mày, đáp mà chẳng tỏ vẻ ngạc nhiên:
“Ta biết.
Cả ta và cha con đều biết.”
“Hở?” Audrey nhất thời không biết đáp lại thế nào.
Bá tước phu nhân che miệng cười:
“Con đã lấy đi bao nhiêu là vật liệu thần kỳ trong kho báu như thế, chẳng lẽ còn ngây thơ tưởng ta và cha con không phát hiện ra sao?
Bên cạnh cha con, trong biệt thự này, trong lãnh địa gia tộc, có không biết bao nhiêu Người Phi Phàm. Có thể họ chỉ mang quan hệ người làm thuê đơn giản, hay được Giáo hội Nữ Thần điều động đến, hoặc vốn là thành viên gia tộc Hall. Quốc vương bệ hạ cũng ngầm cho phép những chuyện này, mà chúng ta cũng ngầm cho phép con phiêu lưu một xíu… Hầy, sau cùng con cũng sẽ lớn lên, trưởng thành. Ta và cha con không thể luôn bảo vệ con dưới lớp cánh của mình mãi được. Sẽ có một lúc nào đó con phải tự mình đối mặt với chuyện gì đấy, nên có thêm năng lực thần kỳ làm át chủ bài hỗ trợ sẽ tốt hơn.
Ừm, căn cứ vào thường thức mà ta biết, những giai đoạn đầu không quá nguy hiểm, và để thăng cấp thì phải mất một, hai, thậm chí là ba năm. Cho nên, cha con và ta không lấy gì làm nôn nóng, chỉ chờ tới khi con chính thức trưởng thành thì sẽ khuyên nhủ vài câu, để con dừng lại ở vị trí hiện tại.”