Ruỳnh!
Cây rìu của Derrick được vô số vệt bạc bao quanh, bổ trúng vào dòng sông trong bức bích họa, khiến cả bức tường lõm vào, mảnh đá văng tung tóe.
Chỉ với một cú đập, dòng sông nối đuôi với đầu nguồn lập tức bị cắt đứt hoàn toàn.
Trong khi cậu đang mong chờ vòng lặp được phá bỏ rồi toàn thể thành viên tiểu đội thăm dò đều thoát khỏi khung cảnh tòa thần miếu này, thì bóng dáng “Kẻ Săn Ma” Colin lóe lên, xuất hiện ngay trước mặt cậu. Ông trầm mặt xuống:
“Cậu vừa làm gì?”
Mũi kiếm của vị Bán Thần này vẫn hướng xuống, nhưng sức nắm trên chuôi kiếm thì mạnh hơn hẳn so với ban nãy.
Nhớ lại những lời giải thích là kết tinh tri thức của các thành viên Hội Tarot, Derrick nửa “nghi hoặc”, nửa “hoảng sợ”, mở miệng:
“Thưa ngài ‘Thủ lĩnh’, vừa nãy có một cái bóng đen phóng vụt qua đây! Thật đấy ạ! Hình dáng nhìn như trẻ con ấy!”
Không dời ánh mắt khỏi cậu, Colin Iliad hỏi các thành viên khác:
“Haim, cậu có thấy không?”
Người đội viên tiểu đội thăm dò tên Haim vô thức lại gần ‘Thủ lĩnh’, kiên định lắc đầu:
“Không, tôi chẳng thấy gì cả.”
Đôi mắt xanh biển nhạt của Colin lập tức sáng lên, lộ ra hai ký hiệu phức tạp màu xanh sẫm.
Ông cứ lẳng lặng nhìn Derrick trong trạng thái đó trong suốt bốn, năm giây.
Cuối cùng, ông thu tầm mắt lại, nói bằng giọng như thường:
“Đây là nhiệm vụ thăm dò đầu tiên của cậu, nảy sinh ảo giác do lo lắng là chuyện bình thường.
Lát cậu hãy đi bên cạnh ta, ta nghĩ cậu sẽ bình tĩnh hơn một chút.”
“Vâng, thưa ngài ‘Thủ lĩnh’.” Derrick đồng ý không chút lưỡng lự.
Qua lần thử nghiệm vừa xong, cậu đã xác nhận rằng bức bích họa không liên quan tới điểm then chốt.
Hẳn lời nhắc của ngài ‘Kẻ Khờ’ về “Tường Vi Cứu Rỗi” còn ẩn chứa ý nghĩa sâu sắc hơn chứ không chỉ đơn giản như vậy… Derrick cầm Rìu Gió Lốc trên tay, lặng lẽ đi bên cạnh ‘Thủ lĩnh’ Colin.
Chuyện xảy ra sau đó không khác mấy so với những lần thăm dò cậu nhớ khi trước. Mọi người lặp lại những sự kiện trong quá khứ, lần thứ sáu tiến đến đại sảnh cuối cùng nơi đặt một tế đàn. Lần này, họ tìm thấy cậu bé tóc vàng Jack nằm co quắp trong bóng tối.
Nghe câu “Cứu tôi với… Cứu tôi với…” và nhìn rõ hình bóng của một đứa trẻ, “Kẻ Săn Ma” Colin mới thoáng gật đầu, giảm đi phân nửa sự chú ý tới Derrick Berg.
Khi ông còn đang cân nhắc từ ngữ để chuẩn bị nói, Derrick đột nhiên hỏi:
“Làm thế nào để cứu em?”
Cậu bé Jack lộ ra vẻ mặt kích động:
“Cứu em, cứu em với, đưa em về nhà! Đưa em về nhà!”
“Nhà em ở đâu?” Derrick hỏi, vừa tò mò vừa sợ hãi.
Thấy thế, Colin ngậm miệng lại, nắm chặt tay.
Jack yếu ớt giơ tay lên:
“Nhà em, nhà em ở Cảng Enmat!”
Cảng Enmat… Dù ngài ‘Người Treo Ngược’ chưa bao giờ đề cập tới nó, nhưng chỉ từ “cảng” thôi cũng đã rõ Jack không thuộc về nơi này của chúng ta rồi. Rất có thể nó đến từ thế giới bên ngoài, từ Vương quốc Loen nơi tiểu thư ‘Chính Nghĩa’ và những người khác sinh sống! Derrick mừng rỡ, không giấu nổi sự chấn động.