Không giống trong quá khứ, ‘Mặt Trời’ Derrick rõ ràng đã thông minh hơn. Cậu không chỉ vụng về dựa vào những từ ngữ để miêu tả nữa.
Sau khi được sự cho phép của ngài ‘Kẻ Khờ’, cậu cụ thể hóa ra từng hình ảnh mình có thể nhớ lại được từ ký ức, thể hiện quá trình thăm dò và những điểm then chốt mình tìm thấy trước mặt ‘Người Treo Ngược’, ‘Chính Nghĩa’, ‘Ma Thuật Sư’ và ‘Thế Giới’, kèm theo lời giải thích.
Bức tường thành bị sụp đổ trong bóng tối, những con đường xuyên qua dãy phố bị phá hủy, những cột đá xanh trắng chống đỡ tòa thần miếu cổ xưa phủi bụi sáng lên dưới ánh nến lờ mờ của đèn lòng da thú, pho tượng bị treo ngược trên thập tự giá đen kịt, hàng loạt bích họa mô tả Chúa Sáng Thế Sa Ngã đang gánh chịu tội lỗi thay nhân loại, cây “nấm” mê hoặc khác thường, bức tượng thần kỳ dị mở mắt trên tế đàn, đứa trẻ tóc vàng tên Jack trốn phía sau. Tất cả những cảnh tượng đều hiện lên, phản chiếu trong đôi mắt của các thành viên Hội Tarot một cách sinh động nhất, trực quan nhất.
Màu sắc âm u đen tối, bầu không khí ẩn chứa nguy hiểm theo từng bước chân, diễn biến quỷ dị mà ‘Mặt Trời’ gặp phải khiến cho ‘Chính Nghĩa’ Audrey hơi kích động một chút. Cô nàng hứng thú hẳn lên.
Đây chính là tình trạng xung quanh Thành Bạch Ngân… Nó còn hấp dẫn hơn bất cứ cuốn tiểu thuyết nào mình từng đọc… Đây chính là sức hấp dẫn của điều thần bí, không rõ ràng, kết hợp với sự đáng sợ… Đương nhiên, đối với nhân loại sống ở đó thì điều này chẳng phải thứ tốt đẹp gì… Audrey phát tán suy nghĩ. Cô nàng chỉ hận không thể lập tức trở thành cường giả cấp độ Bán Thần, mạo hiểm đi tới vùng đất bị thống trị bởi bóng đêm và bão táp ấy.
‘Kẻ Khờ’ Klein dõi theo, vừa thổn thức vừa thở dài.
Hắn thổn thức là vì, trong hoàn cảnh ấy mà Thành Bạch Ngân vẫn còn tồn tại cho đến giờ, đúng là không hề dễ dàng. Hắn thở dài là vì, nhóc ‘Mặt Trời’ vẫn chưa đủ nhạy bén, chưa đủ kinh nghiệm. Nếu đổi lại là mình, hắn đã hoàn toàn trình chiếu lại sự kiện hiện tại dưới hình thức một bộ phim hoặc tài liệu rồi. Chuyện đó nhất định sẽ vô cùng kích thích, cực kỳ hấp dẫn!
Cơ mà làm thế thì miêu tả sẽ bị kéo dài ra. Nếu mọi người mà xem phim thì sao mà mình có đủ linh tính được. Hơn nữa, càng ở trên sương xám lâu, sẽ càng có khả năng xuất hiện chuyện không tốt ở thế giới bên ngoài… Klein chợt cảm thấy may mắn.
Alger xem xong thì im lặng mất một lúc, như thể đang suy nghĩ gì rất kỹ. Anh ta bảo ‘Mặt Trời’ chiếu lại những điểm then chốt ra trước bàn thanh đồng dài một lần nữa, trong đó có bức bích họa Chúa Sáng Thế Sa Ngã chống lại sáu vị “Tà Thần”.
“Đây là Tà Thần nào?” Alger nhìn con quái vật đầu bạch tuộc được bao quanh bởi tia chớp, sóng đen đánh dưới chân, lưng khoác áo choàng lông chim, tay cầm đinh ba, bắt đầu liên tưởng đến điều gì.
Derrick lắc đầu, thành thật đáp:
“Tôi không biết. Tôi nghĩ mọi người sẽ nhận ra được.”