“Đói quá…”
Với giọng nói gần như mê man ấy, đứa trẻ Jack ngẩng đầu lên, nhìn về phía Joshua đeo găng tay đỏ.
“Đói quá…”
Trong nháy mắt, mồm nó há rộng, khóe miệng kéo dài đến tận mang tai, để lộ ra hàm răng đều đặn trắng hếu, nước bọt hơi sền sệt liên tục trào ra.
Ngay khi đó, nó nhào thẳng về phía Joshua, nhanh đến mức còn dư lại tàn ảnh.
Joshua vốn phòng bị cao độ, nhưng bấy giờ cũng không kịp phản ứng.
Trước khi anh ta có thể nhìn rõ mọi chuyện đang xảy ra, đứa trẻ Jack đã ở ngay trước mặt.
Huỵch!
Bóng người màu vàng nhạt dường như đâm sầm vào một bức tường vô hình, dừng lại trước Joshua chỉ một bước chân.
Jack bị treo lên giữa không trung, những ánh sáng đỏ rực từ trong bóng tối bay ra khỏi cơ thể nó, bắt đầu ăn mòn lớp kết giới trong suốt đang ngăn nó xâm nhập.
Đằng sau Joshua và Derrick, “Kẻ Săn Ma” Colin quỳ sẵn một chân dưới đất, cắm thẳng thanh kiếm đã bôi dầu bạc xuống đất.
Ngay sau đó, toàn bộ khu vực bao quanh tế đàn tức khắc sáng bừng lên, y như những tia nắng ban mai tinh khiết.
Colin đột ngột rút kiếm ra, cơ thể ông ta bỗng phân tách một cách kỳ dị, trở thành vô số dư ảnh phát tán ra khắp nơi trong tế đàn.
Tất cả bóng người kia đều giơ thanh kiếm trong tay lên cùng một lúc, kết hợp với những tia sáng bình minh gần mình, phát ra một quầng sáng chói lọi.
Xoẹt! Xoẹt! Xoẹt!
Từng nhát đâm phóng tới, tia sáng ban mai từ khắp nơi chen nhau hội tụ nơi Jack, vây quanh nó.
Dưới ánh sáng chói lóa như mặt trời mọc, bóng dáng màu đen và đỏ nhanh chóng bốc hơi, biến mất trước sự tấn công như vũ bão.
Trong đại sảnh ngầm nơi đặt tế đàn, ánh sáng trở nên rực rỡ đến khác thường, tới mức Derrick Berg không thể không nhắm mắt lại.
Cậu bỗng giật mình, chợt bừng tỉnh từ giấc ngủ say, để rồi nhìn thấy đống lửa đang lặng lẽ cháy trước mặt và những đồng đội đang cần mẫn canh giữ trại.
Ngồi khoanh chân cạnh một cột đá, “Kẻ Săn Ma” Colin mở to mắt, trầm giọng cất tiếng:
“Chúng ta sẽ xuất phát sau 50 lần chớp.”
Nghe thấy thế, Derrick ngẩng đầu lên nhìn bầu trời, nhận ra tần suất tia chớp vẫn chưa tăng đột biến. Bóng đêm vẫn ngự trị trên mảnh đất này như cũ.
Nghĩ tới tòa thành sắp đến, nghĩ đến tòa thần miếu của Chúa Sáng Thế Sa Ngã, cậu không khỏi cảm thấy hơi lo lắng.
Dùng một khoảng thời gian để trấn định bản thân lại, Derrick nhanh chóng ăn hết phần thức ăn, phục hồi trạng thái chiến đấu.
Không biết chuyện gì sẽ xảy ra trong tòa thần miếu ấy nhỉ… Cậu cầm Rìu Gió Lốc, đi vào giữa hàng ngũ.
Trong địa điểm cắm trại, từng chiếc đèn lồng da thú mỏng manh lần lượt được thắp sáng.
Số 15 phố Minsk.
Klein đun nóng nước, điều chỉnh nhiệt độ, thoải mái tắm rửa.
Mang theo cảm giác lười nhác sau khi tắm xong, hắn đi bốn bước ngược chiều kim đồng hồ, tiến lên phía trên màn sương xám. Hắn định dùng biện pháp bói toán để xác nhận lại vấn đề về ác linh.
Bên trong cung điện yên tĩnh cổ xưa, Klein tựa vào lưng ghế, nghiêm túc cân nhắc xem nên dùng phương pháp bói toán gì và làm thế nào để thiết kế ra câu văn bói toán. Điều này nhất định phải phù hợp với quy tắc thần bí học, không thể liên quan đến việc chia nhỏ hay bài trừ, mà chắc chắn phải có đủ tin tức.