Bên ngoài quán bar Người Dũng Cảm, một chiếc xe ngựa cho thuê nhẹ nhàng phóng qua.
Trong khoang xe, Klein đội mũ chóp cao nửa ngồi đối diện với Sharon đang mặc váy Gothic đen dài.
Ngắm nhìn khuôn mặt vô cảm và nhợt nhạt của vị tiểu thư vệ sĩ phía trước, Klein không thể nào hàn huyên đôi câu được, đành vào thẳng vấn đề:
“Tôi đã chuẩn bị xong xuôi.”
Dù Danh sách 6 “Người Không Mặt” chỉ thêm cho hắn một loại năng lực, nhưng những năng lực hắn đã có kinh nghiệm sử dụng khi trước thì đều được gia tăng, do đó thực lực cũng tăng cường rất nhiều. Đây chính là sự chuẩn bị tốt nhất.
Tuy nhiên, trong một số tình huống nhất định, bản thân năng lực của “Người Không Mặt” đã có thể xưng là kỹ năng của thần!
Ví dụ như khi bị đuổi giết, khi muốn đột nhập… Klein không nhịn được, mặc sức để trí tưởng tượng bay cao bay xa.
Sharon lẳng lặng nghe, chỉ đáp đơn giản:
“Đêm nay?”
Cô nàng nâng giọng ở cuối câu, biểu thị rằng mình đang hỏi.
“Nếu cô thấy không vấn đề gì thì tôi cũng thế.” Klein đã chuẩn bị sẵn, đáp.
“Được.” Sharon gật đầu.
Sau khoảng ngắn yên tĩnh, Klein cân nhắc, hỏi:
“Cô có nghe ngóng được chuyện gì về mỹ nhân ngư không? Cô có biết gặp được sinh vật trong thần thoại này ở đâu không?”
Con ngươi xanh biển của Sharon nhìn Klein chằm chằm mà không chớp mắt, tựa như cô nàng đã biến thành một con rối thực sự.
Sau một hồi, cô nàng mới vô cảm cất tiếng:
“Mỹ nhân ngư đã không còn ở khu vực con người có thể tiếp cận nữa rồi.”
“Chỉ có ngư dân trên Quần đảo Gargas là còn thỉnh thoảng nghe thấy tiếng hát của mỹ nhân ngư giữa cơn bão tố trong chuyến đi săn cá voi đuôi trắng dài ngày.”
Quần đảo Gargas nằm sâu trong biển Sonia, là thuộc địa xa nhất của con người trên biển, đặc sản là dầu và thịt cá voi.
Không biết tin đồn này là thật hay giả nữa… Klein gật nhẹ:
“Tôi hiểu rồi.”
Tiếng chuông khẽ vang lên trong màn đêm tĩnh lặng, tựa như vọng lại từ một nơi cực kỳ xa xôi.
Giữa phố Williams có một giáo đường nhỏ bị bỏ hoang, dây leo khô héo bám kín vách tường, đá tảng xám xịt rơi đầy đất.
Bên trong giáo đường, phân và mấy thứ hỗn tạp xen lẫn đất đá cùng cỏ khô.
Trong một góc đã sụp đổ mất phân nửa, một người đàn ông trung niên mặc quần áo bó màu đen đang di chuyển tảng đá chắn lối vào một cửa hang. Gã mang theo dụng cụ đào bới, dụng cụ chiếu sáng và một giỏ đất, cẩn thận mà phấn khởi chui vào trong đường hầm.
Phần tóc mai gã điểm bạc, khóe mắt sưng vù. Gã chính là tòng Nam tước Rafter Pound mà người ngoài đồn là bị bệnh tâm thần, che giấu bản thân là hậu duệ gia tộc Tudor của Kỷ thứ Tư.
Tên thiếu gia lúc nào cũng ăn chơi, dây dưa không rõ ràng với gái gọi cấp cao này, bấy giờ đang có biểu cảm cực kỳ trịnh trọng. Hai mắt gã sáng rực, hoàn toàn không tìm thấy bất cứ dấu hiệu nào của việc nghiện rượu hay mê gái.