Bên trong tòa thần miếu bị sụp đổ một nửa chỉ còn vài cột đá tạm coi là nguyên vẹn, cùng chống đỡ phân nửa phần mái chính.
Ngay trước chính điện là một Thánh đàn phủ đầy vết nứt vỡ. Giữa Thánh đàn có một Thập Tự giá khổng lồ màu đen kịt dựng thẳng.
Trên Thập Tự giá, một người đàn ông khỏa thân bị treo ngược. Mắt cá chân, đùi, bụng đều hiện rõ đinh rỉ sét bị đóng vào, chảy từng hàng máu đỏ tươi.
Derrick biết đó chính là tượng của Chúa Sáng Thế Sa Ngã, song cậu không thể không hạ tầm mắt xuống, đánh giá gương mặt của bức tượng.
Cậu thấy khuôn mặt, mũi, miệng và tai đều đã bị mờ đi, chỉ có phần mắt được điêu khắc rõ rệt khác thường.
Chúa Sáng Thế Sa Ngã nhắm nghiền đôi mắt lại, như thể đang chịu đựng tội lỗi và đau đớn.
“Nhìn ra chỗ khác, đừng nghiên cứu pho tượng của Tà Thần!” “Kẻ Săn Ma” Colin trầm giọng nhắc nhở.
“Vâng, thưa ngài ‘Thủ lĩnh’.” Những đội viên của tiểu đội thăm dò đều thu hồi ánh mắt.
——Trước hôm nay, dù trong quá trình thăm dò Thành Bạch Ngân đã khám phá ra rất nhiều thành thị bị phá hủy và bản ghi chép chỉ vào Tà Thần, thì phần lớn cư dân vẫn chưa bao giờ được nhìn thấy một pho tượng nào của cái gọi là Tà Thần.
Khu vực quanh tòa thần miếu không quá rộng lớn, nên tiểu đội thăm dò nhanh chóng chia thành các nhóm hai hay ba người, cũng hoàn thành việc điều tra mà không tìm thấy bất cứ sự lạ thường nào.
Thấy thế, ‘Thủ lĩnh’ của Đoàn nghị sự Sáu người, Colin châm chước vài giây mới lên tiếng:
“Xuống lòng đất.”
Vừa nói, ông vừa rút một trong hai thanh kiếm đeo trên lưng ra, bôi thứ dầu màu bạc tỏa sáng lên nó.
Ngay sau đó, ông gỡ một chiếc bình kim loại khỏi một ngăn kín trên thắt lưng, mở nút giẻ, uống ừng ực cạn bình thuốc.
Trong nháy mắt, Derrick liền cảm thấy màu xanh nhạt trong con ngươi ‘Thủ lĩnh’ trở nên sáng hơn một chút.
Các thành viên tiểu đội thăm dò cũng lần lượt chuẩn bị cho phần mình cẩn thận nhất có thể. Dưới ánh sáng của đèn lồng da thú, họ men theo cầu thang bên trái pho tượng, bước xuống khu vực ngầm.
Derrick nhận phiên giữ đèn lồng, đi sang bên trái, cẩn thận từng li từng tí một bước vào bóng tối.
Cậu nghe thấy âm thanh bước chân của chính mình và những đồng đội vọng lại trên nền đá, tất cả tạo ra một âm vọng xa xăm và trống trải.
Tiếng vọng không hề bị quấy nhiễu khiến bầu không khí yên tĩnh bên dưới trở nên rõ ràng. Tuy nhiên, trong lòng các thành viên tiểu đội thăm dò thì nó hệt như tiếng đập cửa. Nỗ lực khai mở lớp màn bí mật đã bị chôn vùi không biết bao nhiêu năm khiến họ không thể không cảm thấy căng thẳng cao độ.
Đi đến mất nhận thức về thời gian, cuối cùng Derrick cũng nhìn thấy con đường phía trước trở nên bằng phẳng. Cậu cũng trông thấy bức bích họa mới được phát hiện mà Darc Regence bị ô nhiễm đã miêu tả.
Bức bích họa trải dài ở cả hai mặt bức tường, màu sắc rất đơn giản, cổ xưa, tang thương và ảm đạm.