707DefenderOfJustice: sau một thời gian mất tích, cuối cùng mình đã quay trở lại rồi :3
Sau một hồi thăm dò mà không thấy gì lạ thường, Klein trở lại tòa cung điện cổ xưa được chống lên bởi những cột đá.
Hắn ngồi ở vị trí cao nhất trước bàn đồng dài, khép hờ hai mắt, kiểm tra xem linh tính của bản thân đã tăng đến mức có thể kéo thêm bao nhiêu người vào nữa.
Tính cả những vị trí trống mình có thể xử lý được từ trước thì giờ có thể kéo thêm bốn thành viên nữa vào. Song hiện tại không có mục tiêu nào phù hợp cả… Klein lắc đầu, lẩm bẩm trước khi trở về thế giới hiện thực, bận rộn chuẩn bị một bữa tối ngon lành.
Sau khi cắt khoai tây, chần thịt bò, thêm hành tây vào xào một lúc, cũng như nêm nếm gia vị đường và tiêu, Klein chuẩn bị một chiếc nồi đựng nước nóng, đậy nắp, hạ lửa nhỏ xuống.
Phải công nhận năng lực “Thao túng ngọn lửa” của “Ảo Thuật Gia” đúng là trợ thủ đắc lực trong nhà bếp… Từ khi sở hữu nó, kỹ năng nấu nướng của mình cải thiện rõ rệt… Nếu không có mất khống chế, quái vật, điều tra và Tà Thần; tất cả mọi người đều tận sức sử dụng năng lực của mình mà không gây thiệt hại công cộng, thì thế giới đã hòa bình và hoàn mỹ biết bao… Klein thở dài, rời bếp đi vào phòng khách.
Ánh sáng từ đèn khí gas tỏa ra, Klein đang lật xem tạp chí trong lúc căn thời gian thả khoai tây, cà rốt và thêm muối. Hắn vô thức nghĩ tới vấn đề làm sao để đóng vai “Người Không Mặt”.
Chỉ vừa ngủ dậy vào sáng nay, linh tính của mình đã hoàn toàn ổn định lại. Mình cũng phát hiện ra, dù chưa thấy một dấu hiệu nào của việc tiêu hóa ma dược “Người Không Mặt”, mình cũng đã có được sự hòa hợp ở một mức độ nhất định. Đây là hiện tượng chưa bao giờ xuất hiện sau khi tiêu hóa xong “Thầy Bói”, “Tên Hề” và “Ảo Thuật Gia”…
Nghĩ tới đây, Klein ngẩng đầu nhìn cửa sổ lồi. Bầu trời bên ngoài đã hoàn toàn tối đen, khiến ô cửa sổ như biến thành một chiếc gương, phản chiếu lại dáng vẻ Sherlock Moriarty với mái tóc đen, đôi mắt nâu, mép râu và chiếc kính viền vàng một cách chân thật.
Klein trầm ngâm gật đầu.
Có lẽ vì mình luôn đóng vai Sherlock Moriarty. Ừ… Bằng một cách nào đó, Sherlock Moriarty cũng chỉ là một lớp giả trang của Klein chứ chẳng phải ai khác.
Tuy mình đã nhận được nhiều mảnh vỡ ký ức, cũng có một chút tình cảm của bản gốc, nhưng bản chất mình vẫn chỉ là một vị khách kỳ lạ đến từ thế giới khác. Mình là một anh hùng bàn phím đến từ Trái Đất, Chu Minh Thụy.
Trong năm tháng gần đây, mình đã phải trải nghiệm nhiều chuyện đến nỗi thậm chí mình còn nghĩ bản thân chính là Klein Moretti.
Trong khoảng lặng, bao nhiêu suy nghĩ lóe lên trong tâm trí Klein, khiến hắn nhận ra rất nhiều điều.
Dù vậy, mình vẫn là Chu Minh Thụy trong thân xác Klein Moretti… Một kẻ từ đầu đến cuối vẫn không từ bỏ ý định quay về… Hắn chậm rãi nhắm mắt lại. Khi mở ra lần nữa, hình bóng phản chiếu trên kính cửa sổ lồi đã thay đổi.