Quận Hoàng Hậu, trong biệt thự sang trọng của Bá tước Hall.
Không khí lạnh bên ngoài được ngăn cách bằng cửa sổ và lớp tường dày, kết hợp với chiếc lò sưởi âm tường trang nhã, khiến cả căn phòng ấm áp như mùa xuân.
Audrey Hall đang được nhà thiết kế thời trang, phu nhân Guinea lấy số đo. Thông qua hình dạng cơ thể và trạng thái khí chất của cô nàng, phu nhân sẽ tạo ra một bộ trang phục vũ hội đón năm mới phù hợp.
Đúng lúc ấy, hầu gái thân cận Annie bước đến, ghé sát tai cô, thì thầm:
“Quý cô Islant muốn gặp tiểu thư ạ.”
Có kết quả nhanh vậy sao? Audrey thầm vui mừng, nhưng ngoài mặt chẳng để lộ ra điều gì, chỉ mỉm cười nói:
“Mời cô ấy vào phòng vẽ tranh đợi ta. À, chừng năm phút.”
“Phòng vẽ tranh ạ?” Annie ngạc nhiên hỏi lại.
“Phải, ta muốn mời cô ấy thưởng thức bức tranh sơn dầu mà ta mới hoàn thành. Cô ấy từng nói, những nội dung được vẽ ra trong trạng thái thả lỏng sẽ diễn tả được suy nghĩ và cảm xúc chân thật của bản thân.” Audrey nhẹ nhàng giải thích bằng tông giọng từ tốn.
Annie lập tức hiểu ra:
“Vâng, thưa tiểu thư.”
Chưa đến năm phút, Audrey bước vào phòng vẽ tranh, nhìn thấy Islant đang thưởng thức bức họa trên tường.
“Đó là tác phẩm “Nội Tâm Ban Đêm” của ngài Cenci, một kiệt tác khiến người xem cảm thấy bình an khi chiêm ngưỡng.” Cô nàng mỉm cười, giới thiệu với Islant.
“ “Nội Tâm Ban Đêm” của Cenci? Một trong mười tác phẩm đứng đầu của danh sách “Tốp những bức họa có tuổi đời trăm năm” do “Báo Torquack” bình chọn?” Hiển nhiên Islant là kiểu người thường đọc những loại báo đó.
Vốn là Người Phi Phàm của đường tắt ‘Khán Giả’, trí nhớ của cô ta cực kỳ xuất sắc.
“Đúng vậy.” Audrey trả lời đơn giản, tựa như chuyện này chẳng đáng là gì.
“Thế mà tôi lại được vinh dự chiêm ngưỡng hàng thật…” Islant lại ngẩng đầu lên, nhìn bức tranh sơn dầu kia.
Cô ta nuốt ngược lời đánh giá “Bức tranh này có giá trị ít nhất là một trang viên” lại, nhằm tránh để bản thân có vẻ quá dung tục.
Audrey chưa vội giới thiệu những bức họa khác mà tìm lý do đuổi Annie đi, sau đó dùng ánh mắt ra hiệu cho chú chó Susie ra ngoài cửa đứng canh.
Susie đọc được ám hiệu của cô nàng không chút khó khăn. Nó vẫy đuôi, lắc mông chạy ra ngoài.
Islant đóng cửa phòng lại, tới gần giá vẽ. Trước khi Audrey lên tiếng, cô ta đã chủ động cất lời:
“Đặc tính của u ảnh da người và phối phương ma dược “Phong Quyến Giả”, chúng tôi đều có, nhưng không cần thiết phải bán đi, trừ phi đối phương có thể đưa ra một đề nghị mà chúng tôi không cách nào từ chối được.”
Sẵn sàng thương lượng nghĩa là vẫn còn hy vọng! Đôi mắt xanh lục của Audrey khẽ động, cô mỉm cười, nhỏ giọng:
“Các người hy vọng nhận được thứ gì khi trao đổi?”
Islant vén sợi tóc, nói ra câu trả lời đã chuẩn bị sẵn:
“Đặc tính u ảnh da người 2500 bảng, phối phương ma dược “Phong Quyến Giả” 3000 bảng.”
Tràn giá nhiều thật… Dù Audrey cảm thấy chúng cũng không quá đắt đỏ, cô chỉ cảm thán Hội Tâm Lý Luyện Kim đã tăng giá hơn 50% so với bình thường rồi.
Dựa trên mô tả của ‘Người Treo Ngược’, dưới tình huống bình thường, phối phương ma dược Danh sách 6 không đến 2000 bảng. Nhưng càng gần Danh sách cao, phối phương ma dược sẽ càng ít lưu thông, rất khó mà mua được. Căn bản là bình thường không thể gặp được, mà quan trọng hơn, khi gặp được, cũng rất khó xác minh là thật hay giả.