Amon… Klein nhẩm thầm cái tên này.
Hắn vốn nghĩ rằng “Kẻ Nghịch Thần” xuất hiện tại thành Bạch Ngân ở “Vùng đất bị Thần bỏ rơi” là hậu duệ của gia tộc Amon cổ xưa. Nhờ thừa kế di sản do tổ tiên để lại, y đã từng bước leo lên cấp bậc Bán Thần. Không ngờ, đối phương lại rất có thể đã sống hơn hai ngàn năm, là thành viên của gia tộc Amon khi thịnh vượng nhất!
Lão già cổ đại này… Y còn sống nhăn, sao tự dưng lại đi xây lăng mộ cho mình? Giả chết để thoát thân, hay còn vì lý do gì khác? Như là tránh vết tích thời gian để lại trên cơ thể mình chẳng hạn? Y có thể sống từ Kỷ thứ Tư đến Kỷ thứ Năm là dựa vào việc cướp đoạt sinh mệnh của người khác à? Mình vốn đoán y là Danh sách 3, Danh sách 2. Căn cứ vào hôm nay thì phải xem lại rồi, cũng không thể loại trừ khả năng y là Danh sách 1. Sau cùng, sống một khoảng thời gian dài đằng đẵng như thế, bản chất cũng sẽ tăng lên… Trong đầu Klein nảy sinh vô số phỏng đoán, như nồi nước sôi liên tục bốc hơi.
Yết hầu “Con rối hình người” Hollamick giật giật, bất cẩn bị tuột mất lớp da bên ngoài, lộ ra bên trong là cấu trúc máy móc vô cùng phức tạp.
Từ vị trí bị hở, tiếng ông ta phát ra, cảm giác giống như bị rò rỉ không khí:
“Các ngươi tìm kiếm thi thể dưới đất, không nên tới gần chỗ này.”
“Vâng, thưa ngài Tổng Giám mục!” Nhóm người Iseus thở phào đáp.
Những xác chết vốn đã ngưng tụ ra đặc tính phi phàm, thậm chí có cái còn kết hợp với bộ phận nào đó trên cơ thể, tạo thành một vật phẩm thần kỳ đáng sợ.
Ngoài ra, những người chết còn mang theo các đồ vật tùy thân khác.
Lần này, Trái Tim Máy Móc thu hoạch không ít nha. Cộng thêm các loại vật phẩm “Khung chân dung bóng ma”, đặc tính u ảnh da người thu hoạch từ trước đó, hoàn toàn bù đắp được chi phí của việc điên cuồng “dọn dẹp”… Đầu tư lớn mang lại lợi nhuận cao… Klein dời tầm mắt nhìn mặt đất, không khỏi thổn thức.
Hắn hít vào một hơi, thu ánh mắt lại, dõi theo “Con rối hình người” Hollamick không mang đèn bão mà tiến tới vách tường phía bên kia quan tài.
Lúc này, gương thần Harolds chỉnh hình ảnh sáng lên để lấy lòng, khiến sự vật phía trước trở nên rõ ràng.
Klein nhìn thấy những mảng tường loang lổ trên cái vách phía trước do bị “phong hóa” rất nhanh khi nãy. Rất nhiều bức vẽ treo tường đã bị phá hủy, không cách nào trở lại hình dạng ban đầu.
Chỉ có duy nhất một bức bích họa sặc sỡ là còn tương đối hoàn chỉnh, có thể tạm thấy được rõ ràng, nó nằm trên đỉnh vách tường, chiếm gần một nửa mái vòm.
Nó miêu tả một dãy núi cao chót vót, trải dài trùng điệp. Trên đỉnh ngọn núi cao nhất có một Thập Tự giá đứng thẳng còn cao hơn cả ngọn núi.
Thập Tự giá tỏa ra từng lớp hào quang, mang lại cảm giác vô cùng thần thành.
Phía trước Thập Tự giá, một bóng hình cao lớn hùng vĩ mơ hồ hiện ra. Dãy núi dường như phủ phục dưới chân gã như một con thú nuôi.
Xung quanh bóng hình ấy có rất nhiều Thiên Sứ hai cánh, Thiên Sứ bốn cánh, Thiên Sứ sáu cánh. Có người cầm kèn lệnh, có người gảy đàn hạc, có người thổi sáo, trông rất thành kính và vui mừng.