Tia chớp xẹt qua bầu trời, chiếu sáng bức tường thành đen kịt.
Dereck Berg đeo túi da trên lưng, tay cầm Rìu Gió Lốc, đứng ngoài ngưỡng cửa với mười người đồng đội.
Giương mắt nhìn lên, cậu trông thấy giữa những khe đá nứt trên tường thành, nơi đất đen khô cứng vỡ vụn là từng bụi cỏ dại ương ngạnh mọc lên. Chúng dày đặc, rậm rạp, bay bay như tóc người.
Đúng lúc ấy, cậu nghe thấy tiếng bước chân nhẹ nhàng, bèn vội vàng thu hồi tầm mắt, nhìn về phía cổng thành.
Dưới sự luân phiên của tia chớp và bóng đêm, một bóng hình cao lớn chậm rãi tiến tới, sau lưng là hai thanh kiếm thẳng đeo chéo.
Sau đó, mái tóc nhợt nhạt rối bời, đôi mắt sâu thẳm tang thương, vết sẹo cũ vừa sâu vừa vặn vẹo, cùng với chiếc áo khoác nâu và chiếc áo sơ mi nâu sẫm quanh năm không đổi, từng thứ lần lượt hiện lên trong con ngươi đám người Dereck.
Người đó chính là ‘Thủ lĩnh’ của Đoàn nghị sự Sáu người thành Bạch Ngân, Colin Iliad, một “Kẻ Săn Ma” mạnh mẽ.
Sau khi chào hỏi ông ta, Dereck vô thức đưa mắt nhìn vị trí thắt lưng của ‘Thủ lĩnh’. Nơi đó yên vị một chiếc dây lưng da chia thành nhiều ngăn, mỗi ngăn lại chứa một bình kim loại nhỏ khác nhau.
Đó là biểu tượng cho kinh nghiệm và sự cường đại của một “Kẻ Săn Ma”.
Trước kia Dereck đã từng nghe bố mẹ nhắc tới, rằng “Kẻ Săn Ma” rất giỏi trong việc phát hiện ra nhược điểm của các loại quái vật và nhận diện cách sử dụng của nhiều loại vật liệu. Họ có thể dùng hình thức minh tưởng đặc biệt để nhằm vào kẻ trước. Mượn nhờ thứ sau, họ có thể điều phối, chế tạo ra những loại thuốc, thánh cao, tinh dầu và những ấn ký thần kỳ đặc biệt tương ứng. Sau đó, thông qua việc ăn, bôi, sử dụng chúng, họ có thể đạt được hiệu ứng kiềm chế mục tiêu.
Nói theo một nghĩa nào đó, một “Kẻ Săn Ma” kinh nghiệm phong phú, kiến thức uyên bác, chuẩn bị đầy đủ, phản ứng nhanh nhạy, chính là khắc tinh của đại đa số quái vật. Số lượng và chủng loại của những chiếc bình nhỏ trên hông họ chính là đại diện cho “kinh nghiệm” của họ.
Đương nhiên, đây chỉ là một phần năng lực phi phàm của “Kẻ Săn Ma”. Chỉ dựa vào những thứ này, họ không thể được xưng là Bán Thần hay Thánh Giả.
Colin nhìn quanh một vòng, xác nhận tất cả đội viên đã có mặt, kế đó trầm giọng nói:
“Đốt đèn, xuất phát.”
Hai đội viên lập tức thắp nến trong đèn lồng, để ánh sáng vàng nhạt mờ ảo chiếu xuyên qua lớp da cực mỏng.
Vào “ban ngày”, khi tần suất tia chớp xuất hiện tương đối cao thì không cần thiết phải dùng nến trong thành Bạch Ngân, vì cách mỗi hai, ba giây, sẽ được “chiếu sáng”. Hơn nữa, quái vật ở khu vực chung quanh luôn được quét sạch liên tục. Tuy nhiên, một khi họ đã rời thành Bạch Ngân tiến vào bóng đêm, họ phải luôn duy trì ánh nến. Nếu không, chỉ cần một thời khắc nào đó mà tia chớp không soi sáng bầu trời, khiến toàn cảnh chìm trong bóng tối quá năm giây, thì khả năng cao cả đội ngũ sẽ bị quái vật đột kích.