Khách đến thăm là một người đàn ông mặc đồng phục đưa thư màu xanh lục sẫm. Anh ta cười lấy lòng Klein:
“Là ngài Sherlock Moriarty phải không ạ?”
“Phải.” Klein lờ mờ đoán được mục đích đối phương tới đây.
Vị khách giơ tay phải, lấy ra một món đồ được cuốn bởi nhiều lớp vải đen to cỡ bàn tay.
“Đây là bưu kiện của ngài, phiền ngài ký nhận ạ.”
Klein cố tình lộ vẻ ngờ vực:
“Không phải bình thường chỉ gửi đơn cho tôi, rồi tôi phải tới bưu điện lấy hàng sao?”
Hệ thống bưu chính viễn thông Vương quốc Ruen là bản sao hoàn hảo của hệ thống Entis, ngay cả nhược điểm cũng rập theo không ít. Chỉ cần là đồ vật không thể đút trực tiếp vào hòm thư, bất kể thứ gì, người đưa thư sẽ gửi cho một tờ “Đơn lấy bưu kiện” để người nhận phải tự mình đi lấy.
“…Haha, vì vật này khá quý giá nên tôi nhất định phải đưa đến tận tay ngài.” Người đưa thư hơi sửng sốt một chút.
Có vẻ như anh không đủ chuyên nghiệp để làm người đưa thư thực sự rồi… Klein không hỏi nhiều, nhận bưu kiện, bút máy và tờ đơn, hoàn tất ký nhận.
Đóng cửa trở lại phòng khách, hắn chưa mở bưu kiện ngay mà móc ra một đồng xu, tung nó lên không trung như biểu diễn ảo thuật.
Bộp!
Klein bắt lấy đồng xu, cúi xuống nhìn xem là mặt người hay mặt số.
Mặt số phía trên, mang nghĩa phủ định, không ẩn chứa nguy hiểm… Klein khẽ gật đầu, cất xu, sờ người giấy ở túi mặt trong quần áo, cẩn thận bóc từng mảnh vải gói bưu kiện ra.
Hết lớp vải này tới lớp vải khác bị tháo rời, vật bên trong hiện ra rõ ràng trong tầm mắt hắn. Đó là một chiếc đồng hồ bỏ túi màu vàng nhạt, in hoa văn trang nhã; một chiếc khăn tay dính vết máu đỏ sậm; bảy sợi tóc nâu xoăn bó chặt với nhau; một xấp giấy ghi chú.
Vật phẩm tùy thân, tóc, máu và nhật ký hằng ngày của Taslim, đều đủ cả… Năng suất làm việc của hoàng tử Edessak đúng là cao thật, vẫn còn chưa tới tối mà… Klein nhìn những đồ vật bày trên bàn trà, đột nhiên cảm thấy hiện giờ đang có rất nhiều người chăm chú dõi theo mình.
Một gia tộc Thiên Sứ cổ xưa được truyền thừa hơn hai ngàn năm nhất định chuyện ẩn bên dưới sẽ vượt ngoài sức tưởng tượng. Nếu bị cuốn vào cuộc đấu đá trong hoàng tộc mình có thể bị nghiền thành bột phấn ở bất kỳ nơi đâu, bất cứ lúc nào… Có lẽ giờ mình đã bị giám sát rồi… Mình phải biểu hiện ra sao cho thật bình thường, thật vô dụng, mới có thể đảm bảo an toàn cho bản thân… Klein đã sớm quyết định nên làm gì, vì thế không hề hoang mang mà kiểm tra đồng hồ bỏ túi, khăn tay và tóc.
Trong quá trình này, trực giác linh tính hắn chưa cảnh báo một cái gì, chưa hề ngăn cản hắn xem bói.
Khi đã có chút nắm chắc trong lòng, Klein ngồi ngay trong phòng khách, rút tờ giấy viết thư và cầm bút máy lên, viết câu bói: