Khung cảnh trước mặt lập tức khiến Klein nhớ lại câu chuyện tình mà Taslim Dumont đã từng kể cho hắn nghe.
Người bạn quý tộc của anh ta đang yêu một người phụ nữ thường dân, nhất quyết muốn kết hôn với cô ấy. Tuy nhiên, trong giới quý tộc hàng đầu, hôn lễ đó là thứ bị cấm chỉ tuyệt đối. Taslim đã rất phiền não vì chuyện ấy, thậm chí còn suýt thuê kẻ giết người. Nhưng rồi cuối cùng, anh ta đã thuyết phục được cô gái kia rời bỏ bạn mình.
Chẳng lẽ nhân vật chính của câu chuyện này chính là hoàng tử Edessak Augustus? Tất cả các khía cạnh tình huống đều trùng khớp cả. Thân là hoàng tử lại đi kết hôn với một thường dân, ở thời đại hiện giờ quả thực là hành vi đi ngược lại luân thường đạo lý. Từ ngày Vương quốc Ruen được thành lập đến nay, phối ngẫu của thành viên dòng chính trong hoàng tộc Augustus chỉ có thể là nữ quý tộc… Từ những gì mình vừa nghe, Edessak lại đưa cô gái thường dân kia trở lại rồi? Hơn nữa còn phạt cấm túc? Chân ái cơ… Nháy mắt, câu chuyện về một hoàng tử bá đạo và một tiểu bạch hoa đáng thương đã hiện hình trong đầu Klein.
Hắn nhìn ra xa, thưởng thức phong cảnh hiện hữu trước mặt.
“Đấy không phải diện mạo thực sự của nó đâu. Khi xuân tới, cỏ mọc đầy, anh sẽ thấy một sân golf chất lượng đỉnh cao.” Hoàng tử Edessak đuổi hầu gái đi, giương roi ngựa lên chỉ xung quanh.
“Golf?” Klein hỏi lại cùng lúc đã rõ đáp án.
Hoàng tử Edessak ra hiệu cho hộ vệ và tùy tùng rời đi, chỉ để vị quản gia già và Klein theo cạnh.
Anh ta vừa dạo bước trên mảnh đất bằng phẳng hoang vu, vừa cười lớn:
“Đúng, golf, đây mới thực sự là môn thể thao vận động của giới quý tộc, ngay cả phần lớn chủ báo tòa soạn cũng khó có cơ hội mà tham gia được.”
“Dù ta không thích Russel, nhưng ta phải thừa nhận, những ý tưởng kỳ diệu của hắn đã đem tới cho thế giới chúng ta vô vàn điều thú vị. Nếu anh có thể tìm hiểu rõ về cái chết của Taslim, thì nơi này luôn mở cửa chào đón anh.”
Quả nhiên là Russel… Klein thở nhẹ.
Thấy hắn không trả lời, hoàng tử Edessak tiếp tục than thở:
“Russel có rất nhiều phương diện đáng để học tập, nhưng thái độ về tình cảm của hắn luôn khiến ta ghê tởm. Đương nhiên, đây cũng là điểm giống trong phong cách của đám quý tộc Entis, cũng chính là nguyên nhân chúng say mê ăn chơi trác táng, chìm đắm vào cuộc sống sa đọa.”
Edessak nhìn dòng suối nhỏ chảy chầm chậm trước mặt, dùng giọng nói trưởng thành vượt xa tuổi tác bản thân, nói:
“Chín mươi chín phần trăm con người đều không phải thiên tài như Russel. Muốn đạt được thành công, thành lập nên sự nghiệp vĩ đại, nhất định phải hiểu rõ điều mình thực sự muốn là gì, theo đó sẵn sàng trả giá cho nó, kiên định bước tiếp không quay đầu.”
Nói tới đây, tông giọng anh ta chậm dần, tự cười giễu:
“Cho tới trước năm nay, ta vẫn luôn nghĩ rằng mình thích con gái của Bá tước Hall. Cô ấy có vẻ đẹp hoàn mỹ, cử chỉ nhã nhặn, tài sản phong phú, gia tộc danh giá, cùng với đó là một người cha vô cùng quyền thế. Đó là đối tượng hôn nhân mà không vị hoàng tử nào có thể bắt bẻ được. Nhưng hiện giờ, ta đã hiểu rõ. Thứ thực sự hấp dẫn ta, khiến ta cả khi nằm mơ cũng muốn đoạt lấy, chính là khí chất đặc biệt và tâm hồn sâu sắc tới từ trải nghiệm. À, ta không nói vị tiểu thư nhà Bá tước Hall không có khí chất, nhưng đó không phải thứ ta mong muốn, thưởng thức, yêu thích.”