Hoàng gia… Klein cầm lên lá thư do Isengard Stanton phái người đưa tới, thầm nhủ.
Hắn ngẩng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, thấy cơn mưa đang rơi từng hạt tí tách. Đèn khí gas bên đường đã tỏa ra ánh sáng tĩnh mịch.
Trong phòng khách, bàn trà sạch sẽ gọn gàng, một chồng báo chí đặt ở góc. Bốn phía đều chìm trong tĩnh lặng.
Klein ngồi trên ghế sofa, người hơi đổ về trước, im lặng hồi lâu.
Qua gần mười phút, hắn thở dài lắc đầu, chậm chạp, nặng nề vứt lá thư vào sọt rác.
Hắn từ từ đứng dậy, mặt vô cảm, bước thẳng lên lầu hai.
Mà trong sọt rác, lá thư Isengard Stanton gửi tới đã lặng lẽ bắt lửa rồi cháy lên, nhanh chóng hóa thành một mớ tro tàn.
Sáng thứ hai, Klein đứng trước gương rửa mặt, dùng ngón cái và ngón giữa tay phải nhấn vào hai huyệt thái dương, xoa xoa hơi mạnh tay.
Làm xong, hắn vặn vòi nước, cúi người xuống vẩy nước lên mặt, rửa mặt mũi sạch sẽ trong cơn lạnh rùng mình.
Xoa dịu tinh thần xong xuôi, hắn treo khăn lông lên, bước xuống lầu một, đơn giản mà làm một phần bánh mì nướng bơ với trứng ốp chín một mặt.
Đương nhiên, một ly hồng trà thêm vài lát chanh sẽ giúp giải quyết cơn khát của hắn, đồng thời chống ngán.
Ăn xong bữa sáng, trong lúc nhàn nhã lật xem nốt phần báo còn lại, Klein đột nhiên nghe thấy tiếng chuông cửa kêu đinh đang.
Ai vậy? Ủy thác mới à? Hay Trái Tim Máy Móc đã thăm dò xong lăng mộ gia tộc Amon rồi? Không, không thể nhanh vậy được… Klein nhủ thầm, đặt khăn ăn và báo xuống, chậm rãi đi ra cửa.
Lúc chạm vào tay nắm, trong đầu hắn tự nhiên hiện ra hình dạng của vị khách đứng ngoài cửa:
Một quý ông cao tuổi mặc trang phục chỉn chu, sơ mi trắng phẳng phiu, áo gile xanh xám hoàn hảo che kín vùng bụng, phần đuôi én áo có đường cong sắc nét không tì vết.
Quý ông này đi một đôi giày da bóng loáng, hoàn toàn không nhìn thấy dấu vết đã đi trong mưa, giẫm trong bùn lầy.
Ông ta đeo một đôi găng tay dệt kim trắng. Hai bên tóc mai điểm bạc, khuôn mặt hằn lên những nếp nhăn sâu, con ngươi màu nâu nhạt ánh lên vẻ nghiêm túc chứ chẳng hề có một ý cười.
Người mình không quen… Klein lầm bầm, mở cửa ra.
“Xin hỏi, ngài tìm ai ạ?” Hắn lễ phép hỏi.
Quý ông lớn tuổi bỏ mũ xuống, ấn tay trước ngực, dùng tư thế chính xác nhất mà làm một lễ:
“Tôi là một quản gia, tôi thay mặt chủ nhân đến đây mời ngài, thưa ngài Sherlock Moriarty.”
“Tôi có biết chủ nhân đáng kính của ông không? Ngài ấy tìm tôi có việc gì?” Đầu hắn thực sự chìm trong sương mù.
Nhưng lúc này, hắn đã chú ý tới chiếc xe ngựa đỗ ở bên kia đường xi măng. Nó có lớp bao ngoài đen đậm, dày nặng, trên cửa sổ treo mành che. Rõ ràng đây không phải loại xe thông thường.
Bên trong sự khiêm nhường lại lộ ra vẻ sang trọng… Klein chăm chú quan sát, chợt phát hiện ra, ở vị trí nổi bật nhất của toa xe có một biểu tượng.