Đây không phải lần đầu tiên Klein nhìn thấy người quen chết ngay trước mặt, nhưng đây lại là cái chết đột ngột nhất, không báo trước nhất. Trong đầu hắn vẫn còn hiện lên biểu cảm của một Taslim Dumont vừa hỏi hắn cảm giác thích một người thực sự là thế nào. Đó là một biểu cảm sinh động ẩn giấu sự hưng phấn và khoe khoang, lại e ngại vì vài nguyên nhân mà không thể chia sẻ trực tiếp nên phải dè chừng cẩn thận.
Quá nhanh rồi… Bệnh tật bình thường sẽ không dẫn tới cái chết nhanh vậy đâu! Sắc mặt Klein trầm xuống, khẽ cắn răng mở linh thị.
Hắn nửa ngồi nửa quỳ xuống đất, trông thấy màu sắc khí tràng của Taslim Dumont nhanh chóng bay biến.
Hơn nữa, ở vị trí lồng ngực, một luồng khí đen quấn quanh quả tim cũng đang dần mờ nhạt.
Thủ đoạn phi phàm giống với nguyền rủa? Nháy mắt Klein đã phán đoán sơ bộ.
Đúng lúc ấy, người hầu mặc áo gile đỏ và hầu gái mặc váy trắng đen cạnh đó vội chạy tới, hoảng sợ thấy một người nằm trên đất, mắt trợn to, khóe miệng chảy đầy bọt nước.
Klein nhắm mắt lại, trầm giọng dặn dò:
“Tới đồn cảnh sát gần nhất, báo cho họ chỗ này có người chết.”
“Vâng, thưa ngài Moriarty.” Người hầu áo gile đỏ bấy giờ mới quay người chạy thẳng ra cửa, bối rối đến nỗi quên cả mặc áo khoác.
Dưới từng ánh nhìn chăm chú, Klein không kiểm tra vật phẩm tùy thân của Taslim, cũng không bứt vài sợi tóc để nhân không có ai sẽ xem bói.
Thân phận của hắn đã được tính nửa chính quy nửa ngầm, hoàn toàn có thể mượn sức từ Trái Tim Máy Móc tới điều tra chuyện sau, không cần thiết phải làm anh hùng hũng cảm.
Nghĩ tới tràng cảnh nhiều lần chơi bài với Taslim Dumont, nghĩ tới cảnh anh ta giới thiệu người ủy thác và người đầu tư, nghĩ đến câu chuyện tình yêu mà anh ta giữ mãi trong lòng, Klein không nhịn được thở một hơi thật dài.
Ai là hung thủ mưu sát Taslim?
Rốt cuộc Taslim đã đắc tội vị Người Phi Phàm nào am hiểu nguyền rủa?
Dựa vào biểu hiện hôm nay, anh ta hẳn đang trong trạng thái rất hạnh phúc, rất yên ổn, hoàn toàn không cảm thấy mình đã trêu chọc phải nhân vật đáng sợ nào…
Từng câu hỏi lướt qua tâm trí Klein, nhưng vì không đủ hiểu biết về Taslim Dumont, hắn cũng thiếu đất nuôi trồng linh cảm.
Khi cảnh sát đến nơi, hắn làm nhân chứng, tiếp nhận câu hỏi, tốn mất một ít thời gian.
Đến khi mọi thứ xong xuôi, Klein mới có cơ hội rời quận Hilston, lần nữa rảo bước vào quán rượu “May Mắn” khu vực cầu Backlund.
Carlsen vẫn uống rượu ở đó, chỉ là đổi đổi từ rượu chưng cất loại mạnh sang bia thuần mạch nha sủi bọt.
Klein đưa tay phải lên, nửa che nửa nhéo miệng, dựa sát vào và gõ mặt bàn: