Câu hỏi của Dorian Gray chẳng khiến Filth bất ngờ chút nào. Sau hơn một tháng trao đổi thư từ, cô nàng đã chuẩn bị sẵn tâm lý rồi. Thậm chí cô còn thỉnh giáo anh ‘Người Treo Ngược’ kinh nghiệm phong phú ở Hội Tarot xem, khi nghe câu hỏi thì nên biểu cảm và phản ứng như thế nào cho phù hợp.
“Người Phi Phàm thực sự có thật ạ?”
Dorian dịu dàng gật đầu:
“Phải.”
Ông ta nhìn quanh một vòng thấy không có ai, liền đi thẳng đến một gốc cây rụng lá đằng trước, đặt tay lên thân nó.
Bóng hình Dorian đột nhiên mờ nhòe, như thể biến thành một hình ảnh phản chiếu trên mặt nước.
Đến khi rõ ràng hẳn, ông ta đã đứng sau thân cây, tư thế vẫn y nguyên như cũ.
“Ôi Thần linh ơi! Nó thực sự, thực sự quá thần kỳ rồi!” Nhớ lời chỉ dạy của anh ‘Người Treo Ngược’ và tiểu thư ‘Chính Nghĩa’, cô nàng mở khuôn miệng thành hình bán nguyệt, sửng sốt thốt lên.
Dorian quay lại, mỉm cười, hỏi:
“Cô có muốn trở thành Người Phi Phàm như thế không?”
Filth hơi lặng người một chút, rồi “kích động” đáp: “…Muốn ạ!”
Cuối cùng cũng trở thành thành viên ngoại vi của gia tộc Abraham, sau này sẽ có rất nhiều chuyện dễ dàng hơn! Trái tim cô nàng tràn ngập sự vui sướng.
Dorian bật cười, rồi chuyển biểu cảm nghiêm túc, trịnh trọng hỏi lại:
“Cô có nguyện trở thành học trò của tôi không?”
Filth gật đầu:
“Có ạ!”
Dorian thở phào nhẹ nhõm, chợt tự cười giễu:
“Thầy vốn không phải là một người thầy tốt, thậm chí còn dạy dỗ một… Ha, cũng không cần phải nhắc lại chuyện cũ nữa. Tóm lại, em đừng nên mong đợi quá nhiều làm gì.”
Sau khi xem xét lại khoảng thời gian này, ông đã quyết định học hỏi từ những kinh nghiệm và bài học trước. Ông không nói cho Filth biết về tình trạng của gia tộc Abraham, chỉ biến mối quan hệ giữa hai người thành quan hệ thầy trò. Có thế, ông mới không phải lo lắng sẽ có thế lực khác ngấp nghé mấy món vật phẩm thần kỳ mạnh mẽ của gia tộc.
“Không đâu ạ, bài giảng của ngài về thần bí học thật sự rất tuyệt vời đấy, ngài Dorian, không, thưa thầy.” Filth nhanh chóng xác định rõ quan hệ giữa họ.
Dorian nhìn xuống bia mộ lắc đầu, thở một hơi dài thật dài:
“Thầy vốn không định nhận học trò nữa, nhưng phẩm chất và tính cách cao quý của em đã ảnh hưởng đến thầy.”
“Nếu không gặp chuyện gì bất ngờ, thầy sẽ đưa ma dược đối ứng cho em ngay hôm nay.”
“Hôm nay ạ?” Filth bất ngờ hỏi lại.
Thời điểm cô nàng đến ga Backlund đón Dorian Gray, cô đã để ý ông chỉ mang theo mỗi một chiếc vali xách tay rất nhỏ, miễn cưỡng chứa được một bộ quần áo, không hề có bằng chứng cho thấy ông ta mang theo chút vật liệu phi phàm nào.
Chẳng lẽ thầy ấy lại có con đường và tài nguyên của riêng mình ở Backlund, là thuộc về gia tộc Abraham sao? Filth suy đoán mơ hồ.
Kế hoạch ban đầu của cô nàng là, nhân khoảng cách giữa hai bên khá xa, bán vật liệu ma dược “Người Học Việc” đi rồi nói cho đối phương biết mình đã thăng cấp làm Người Phi Phàm thành công. Nhờ thế, cô nàng có thể bổ sung được một lượng tiền mặt không nhỏ, cũng như tránh phải ăn lại ma dược “Người Học Việc” cũng như kết quả đáng buồn là mất thêm một khoảng thời gian nữa để tiêu hóa.