Nghe thấy câu hỏi của Klein, Emlyn White giật nảy mình, quan sát kỹ đối phương, nói:
“Anh giàu hơn tôi tưởng đấy.”
Anh ta vốn cho rằng, muốn gom đủ 2450 bảng, Sherlock Moriarty cũng phải tốn ít nhất một tuần.
“Tôi đã tiết kiệm từ rất lâu rồi.” Klein thở dài, trả lời.
Emlyn suy tư, gật nhẹ:
“Làm thám tử tư kiếm tiền nhanh vậy sao?”
“Đây chỉ là một thân phận để tiện hành động thôi. Nếu không gặp khoản tiền thưởng lớn, một năm cũng chỉ kiếm được hai, ba trăm bảng là cùng.” Klein thản nhiên đáp.
Emlyn lại nhìn hắn, tỏ vẻ lơ đãng hỏi:
“Vậy thực sự thì anh đã làm gì? Buôn lậu súng đạn? Ăn trộm kho vàng của nhà tài phiệt? Đối với Người Phi Phàm Danh sách 7 trở xuống mà nói, gom được 2000 bảng trong thời gian ngắn như thế cũng không nhiều. Đa số đều là ở vùng xám, tiệm cận với tội phạm, vi phạm luật pháp.”
Một ma cà rồng như anh mà cũng luận chuyện phạm pháp, phạm luật với tôi à? Có vẻ như anh rất muốn tìm cách kiếm tiền nhanh nhỉ… Klein cười nói:
“Tiếp nhận một nhiệm vụ khá nguy hiểm, nếu không sợ chết thì anh có thể thử.”
Emlyn ngậm miệng lại, lâu sau mới hé môi:
“Thời điểm chạng vạng tối, anh tới tìm tôi, tôi sẽ dẫn anh đến chỗ người bán.”
Đúng là một ma cà rồng biết vâng lời… Klein đang định đồng ý, chợt cảm thấy không an toàn lắm.
Nhỡ người bán ngửi thấy hơi tiền liền nổi lòng tham thì sao? Nhỡ kẻ đó vốn không có vật liệu phi phàm tương ứng, chỉ muốn lừa gạt người tới cướp giết thì sao? Emlyn White có thể tin tưởng được, nhưng người bán anh ta giới thiệu thì chưa chắc… Phải tìm cớ lên phía trên sương xám để bói toán, xác nhận nguy hiểm trước… Ừm, cũng không nhất thiết phải phức tạp thế, có biện pháp tốt hơn… Suy nghĩ linh tinh, Klein nghiêng đầu nhìn Emlyn:
“Không, anh tự đi đi.”
“Tôi sẽ đưa anh 1000 bảng tiền đặt cọc, anh mang hai món vật liệu đó đến giáo đường Bội Thu. Sau khi xác nhận, tôi sẽ thanh toán số còn lại. Tôi tin rằng người bán kia sẽ chấp nhận phương thức này, từ đây có thể thấy được độ uy tín của một vị Huyết tộc cao quý.”
Tự dưng được tâng bốc một chút, Emlyn vô thức nhếch cằm lên:
“Phương thức giao dịch này cũng không có vấn đề.”
Nói đến đây, anh ta cười khục:
“Anh sợ bên kia không giữ chữ tín chứ gì? Bên trong giáo đường Bội Thu khiến anh yên tâm hơn à?”
“Đương nhiên rồi, bất kỳ ai cũng sẽ cảm thấy yên tâm khi có một bề tôi của Mẫu Thần Đại Địa cao hơn 2m2, vô cùng vạm vỡ đứng bên.” Klein mỉm cười chỉ vào cha xứ Otlowski, “Nếu có thể đối phó với ông ta, người đó cũng chẳng thèm để ý hai, ba ngàn bảng làm gì.”
Sắc mặt Emlyn tối sầm lại, anh ta hừ một tiếng:
“Anh không sợ tôi sẽ cướp mất 1000 bảng tiền đặt cọc à?”
Klein thản nhiên nhìn phía trước, nói:
“Tại sao phải lo chứ?”
“Mỗi ngày anh đều phải tới đây, muốn tìm có khó gì. Mà một ma cà rồng còn sống, dỡ ra bán đi cũng không chỉ 1000 bảng.”