Sông ngầm ngập rác rưởi chầm chậm chảy trong cống thoát nước, nơi đây tối om, người thường muốn đi lại dưới này đều phải cầm đèn bão soi sáng mới thấy rõ đường đi nước bước.
Nhưng đối với Klein đang trong trạng thái linh thể, điều này chẳng là gì, hắn đã sớm thu tất thảy khung cảnh vào “tầm mắt” rồi.
Do đó, ngay khi “Sứ Đồ Dục Vọng” phát hiện ra hắn, hắn cũng phát hiện ra “Sứ Đồ Dục Vọng”.
Hắn im lặng, không do dự há miệng, rít một tiếng vô thanh.
Đây chính là đòn tấn công trực tiếp tổn thương linh hồn!
“Sứ Đồ Dục Vọng” vừa định hành động, đột ngột đứng hình, giống như vừa bị ai đập một cú choáng váng.
Một mảng đen lớn ở mặt ngoài chiếc bóng rớt xuống, như thể trút bỏ những bông tuyết đã vấy bẩn bởi những ham muốn thâm sâu nhất.
Trong nháy mắt, “Sứ Đồ Dục Vọng” vốn đang bị thương gần như bất tỉnh.
Không có cơ thể vật lý hỗ trợ, lại trúng đòn tấn công kia, y như ngọn đèn lay lắt chèo chống trong đêm bão, lắc la lắc lư, bất cứ lúc nào cũng có thể bị dập tắt.
Cái bóng của y đột nhiên tản ra, hóa thành chất lỏng đen đặc, chảy ra bốn phương tám hướng, khiến kẻ khác khó lòng biết nên đuổi theo cái nào.
Ngay khi ấy, một chiếc bóng thình lình nhảy ra từ bóng tối sau lưng Klein, thình lình nhào về trước!
Chất lỏng đen không còn đặc như trước, chủ yếu là được “Sứ Đồ Dục Vọng” dùng để đánh lạc hướng, giúp y chuẩn bị tấn công bất ngờ!
Klein dường như chưa kịp phản ứng, để mặc chiếc bóng kia nhào vào người mình.
Ấy thế mà, “Sứ Đồ Dục Vọng” chợt rùng mình, tựa như vừa chạm vào thứ đồ vật lạnh lẽo nhất, băng giá nhất y từng tiếp xúc.
Cái bóng chậm dần, như thể bị “đông cứng”.
Y hiểu rõ oan hồn và u ảnh đều có hiệu ứng đông cứng, nhưng lại chẳng ngờ linh thể của cái tên đội vương miện đen kia lại tác động đến mình mạnh mẽ nhường này.
Đây hoàn toàn là áp bức bởi sự chênh lệch địa vị!
Klein đã đoán trước kết quả. Hắn xoay người, đưa tay phải ra ấn mạnh vào phần đầu của cái bóng đang cứng ngắc.
Rồi, Trâm Ngực Thái Dương màu vàng sậm được bọc kín trong bộ giáp đen bóng bỗng lóe lên tia sáng.
“Sứ Đồ Dục Vọng” đã nhận ra nguy hiểm, dự cảm tận thế sắp tới gần, cực kỳ muốn phản kháng, nhưng hiện giờ y bất lực.
Một cột sáng thuần khiết, thần thánh xuất hiện từ giữa không trung, chiếu thẳng xuống đầu cái bóng, bao trọn cơ thể nó.
Tứ phía rực lên ánh sáng chói lọi, cái bóng đen kiệt sức giãy dụa, nhưng liên tục bốc hơi. Chỉ trong chớp mắt, nó đã trở nên mỏng dính đến lạ, còn linh tính thì ngập trong hào quang của mặt trời rực rỡ, uất hận điên cuồng gào thét.
Klein không để y có cơ hội thở, lại tiếp tục triệu hồi một cột sáng rực rỡ tinh khiết nữa.
Cảm giác như đứng ngoài trời ban ngày tiếp diễn thêm hai giây, “Sứ Đồ Dục Vọng” đổ gục xuống đất, mất sạch dấu hiệu sự sống.