“Sứ Đồ Dục Vọng”, kẻ đã từng trùm lớp da của Jason Patrick, lúc này ngừng lại, kinh ngạc nhìn khắp tứ phía.
Chỉ đến lúc này, y mới lờ mờ nhận ra nguy hiểm cận kề.
Y đang đứng bên mép một vườn hoa, vì trời đông lạnh giá nên cây cỏ trong đó đã úa tàn hết, trơ ra lớp đất nâu.
Trên lề phải con đường, dân cư cũng vắng vẻ vì đang là chiều ngày đi làm. Bấy giờ, chỉ có vài người đi lại, nhưng họ cũng chẳng chú ý thấy điều gì kỳ lạ.
Đột nhiên, một vệt sáng bạc chiếu lên con ngươi “Sứ Đồ Dục Vọng”, một bộ giáp toàn thân bước tới từ phía bên kia vườn hoa.
Bộ giáp nhuốm một vết máu khô, trải dài từ vai trái xuống bụng, mang cảm giác nặng nề, kỳ dị mà tuyệt đẹp. Mỗi bước chân hạ xuống đều khiến mặt đất hơi rung chuyển.
Chỉ vừa trông thấy bộ giáp bạc nhuốm máu, “Sứ Đồ Dục Vọng” lập tức tưởng như không thở nổi, như thể gặp phải thiên địch đáng sợ nhất.
Sao chúng đến nhanh thế được? Chúng đã phát hiện ra mánh khóe của ta ngay rồi? “Sứ Đồ Dục Vọng” khôi phục lại sự bình tĩnh và máu lạnh, tập trung hoàn toàn vào việc nhận diện những cảm xúc, dục vọng của Người Phi Phàm bên trong bộ giáp bạc vấy máu kia.
Tuy nhiên, y tuyệt vọng, vì bộ giáp bạc ấy đã hoàn toàn ngăn cách năng lực phi phàm của y.
Cứ như thể y đã chạm vào một khối đá, một bộ giáp lạnh lẽo không người mặc vậy!
“Sứ Đồ Dục Vọng” không còn cách nào khác đành giơ tay phải lên, giang đôi cánh dơi khổng lồ, theo đó là những ngọn lửa xanh nhạt đang ngưng tụ.
Ngay khi đó, một ánh bạc lóe lên từ lòng bàn tay phải y, ngón cái xoẹt một phát đã rơi xuống đất. Vết cắt rất gọn.
Xoẹt, xoẹt, xoẹt, dưới ánh bạc lập lòe, toàn bộ chín ngón tay còn lại của “Sứ Đồ Dục Vọng” cùng lúc đứt rời, chiếc vali y đang cầm cũng rớt bịch xuống.
Đồng tử “Sứ Đồ Dục Vọng” lập tức co rụt lại nhỏ như mũi kim, y đập đôi cánh dơi to lớn bay lên, hướng thẳng đến một nơi khác hòng chạy trốn.
Bóng tối dưới chân y bất ngờ rụt vào, ẩn trong đúng một chấm tròn.
“Sứ Đồ Dục Vọng” chỉ tiến được hai bước, cơ thể y đã bùng nổ từng tia sáng màu bạc, tựa như pháo hoa nở rộ.
Lớp chất lỏng đen đặc sệt bao trùm y thì rơi đồm độp xuống đất như mưa. Các bộ phận bàn tay, cánh tay, xương sườn, bả vai, cổ của y, toàn bộ đều bị vết chém bén ngọt cắt lìa.
Rạt, rạt, rạt, đại tràng tái nhợt nhuộm đỏ trong biển máu, túi dạ dày còn nhúc nhích, quả tim vẫn đang phập phòng co bóp chưa ngừng, tất cả đều rơi vãi đầy đất.
Vị trí y đặt chân xuống có nhiều máu nhất, y đi đến đâu, máu bắn ra đến ấy, hợp lại tạo thành một đóa hoa chết chóc tươi đẹp.
Một cường giả Danh sách 5, một “Sứ Đồ Dục Vọng” vừa nãy còn không thể bị giết, ngay sau đó đã bị phanh thây không cách nào phản kháng.
Đây chính là Vật Phong Ấn cấp ‘1’.
Đây chính là thứ đã từng gây ra cái chết của hơn mười vạn người— Vật Phong Ấn 1-042!
Mặc bộ giáp đáng sợ, Leonard Mitchell gian nan tiến lên hai bước, quan sát thi thể không nguyên vẹn nằm dưới đất, cất cao giọng: