Quận Tây, số 6 phố Edward.
Iseus Bernard ấn chiếc mũ chóp, chỉ vào cánh cửa tòa nhà phía sau đài phun nước, nhìn Klein, Kaslana và Isengard, nói:
“Chúng tôi đã truy ngược lại từ những tin tức điều tra được và con đường thông tin, kết hợp mô tả đường nét khuôn mặt, cùng với, cùng với hỗ trợ từ gương thần, đã sơ bộ khóa chặt một nghi phạm.”
Thời điểm nói đến gương thần, ngài hơi chững lại đấy, không biết ngài đã phải đổi cái giá gì để lấy đáp án nhỉ… Klein phát giác ra ngữ khí của Iseus hơi có vấn đề, không hiểu sao thấy đồng cảm với ông ta.
“Chính là chủ nhân của tòa nhà này sao?” Kaslana gần như đã xác định, hỏi ngược lại.
Isengard Stanton thì nhìn quanh một vòng, như đang suy nghĩ gì, nói:
“Ngài chọn cách thông báo trực tiếp cho chúng tôi, là vì đã tìm thấy bằng chứng khác à?”
“Đúng vậy, bức chân dung của tòa nhà này có thể chứng minh phần nào. À, hắn chưa từng chụp ảnh.” Iseus đáp thẳng, “Hơn nữa, trước kia người dân xung quanh đã từng gặp một con chó to màu đen rất nhiều lần.”
“Vậy là đủ để chứng minh mục tiêu chính là “Sứ Đồ Dục Vọng” rồi.” Nói đến đây, Isengard bật cười, “Xin lỗi, chúng tôi quá sốt ruột, khiến ngài còn chưa có cơ hội giới thiệu kẻ bị tình nghi.”
Iseus vòng qua bể phun nước, đi thẳng tới cửa chính tòa nhà, nói rất nhanh:
“Chủ nhân của tòa nhà này gọi là Jason Patrick, một cổ đông của một ngân hàng nhỏ. Theo mô tả của hàng xóm, hắn là một người đàn ông trung niên khá rạng rỡ, nhiệt tình, lạc quan, mãi không kết hôn, nhưng chắc là có vài tình nhân.”
“So với giai tầng giàu có của mình, số lượng người hầu hắn thuê thiếu hụt nghiêm trọng. Mỗi lần cử hành yến tiệc hay vũ hội tối, đều phải tới “Hiệp hội Hỗ trợ Người hầu gia đình Thành phố” thuê một nhóm người hầu tạm thời. Mà để giải thích cho chuyện này, hắn nói rằng giấc ngủ của mình có vấn đề, quá nhiều người hầu sẽ phá vỡ sự an tĩnh hắn cần.”
“Nghe cũng thấy, hắn có rất nhiều bí mật cần giấu giếm, nên mới không dám thuê quá nhiều người hầu.” Isengard nửa đùa nửa thật nói.
Klein, kẻ cũng không thuê đến một người hầu, hơi chột dạ:
“Cũng có thể đơn giản là tình hình tài chính của hắn không tốt như người khác tưởng.”
“Đúng, đây cũng là nhân tố không thể loại trừ.” Isengard bước lên bậc thang, tiến vào cửa chính.
Iseus thì nhìn Klein một chút, chợt nói:
“Anh không thuê người hầu, chỉ cho chủ thuê sai hầu gái tạm thời đến quét dọn nhà cửa mỗi tuần hai lần, chính là vì muốn che giấu bí mật bản thân là Người Phi Phàm à?”
Trong tất cả những bí mật của tôi, đây chỉ là bí mật nhỏ nhất thôi… Klein cố tình cười khổ, đáp: