Dorian khép mành cửa lại khiến cả căn phòng chìm trong bóng tối ảm đạm, rồi ngồi xuống.
Tay trái ông ta nâng quả cầu pha lê, tay phải hơi chạm vào đỉnh chóp, vuốt ve qua lại, miệng liên tục thì thầm.
Thời gian dần trôi qua, những điểm sáng trong quả cầu pha lê càng lúc càng sáng tỏ, càng lúc càng rõ ràng, như thể được phản chiếu từ bóng của tinh không.
Thường được sử dụng để xác định hướng đi của vận mệnh, những ngôi sao trong quỹ đạo của một đời người lần lượt xuất hiện, hình thành nên một thiên thể ba chiều, trộn lẫn với rất nhiều ký hiệu tượng trưng có vẻ là gợi ý từ Linh giới.
Dorian Gray cuối cùng cũng dừng tay, nghiên đầu dò xét.
“Không nói dối… Quỹ đạo mọi chuyện thực sự là như vậy… Dường như cô ta còn có thể đem lại thay đổi tích cực nhất định cho gia tộc Abraham…” Khi ánh sáng từ quả cầu pha lê dần phai nhạt rồi mất đi, Dorian mới đứng dậy, đã có quyết định trong lòng.
Thời điểm dùng bữa trưa, bên trong nhà hàng Tứ Dực Điểu (*).
Bày trước mặt Filth là một đĩa cá cắt khúc chiên xù, phủ đầy hương thảo. Phần da rất giòn, thịt tươi, cũng không có xương nhọn. Món ăn rất ngon, chỉ có một vấn đề là thẩm mỹ của đầu bếp quá sức kỳ cục: cố tình giữ lại hai con mắt lồi trên đầu cá, sắp xếp sao cho chúng ngước lên, như thể đang bày tỏ sự phẫn nộ trước cái chết của chính mình.
…Filth đẩy phần đầu xuống, cắt phần đuôi cá để che chỗ con mắt kia đi.
Lúc này, Dorian Gray vừa đụng vào dao nĩa, tỏ vẻ lơ đãng nói:
“Aulisa rất thích thần bí học, chắc đã nghiên cứu phương diện này ở một mức nhất định rồi. Lúc cô sắp xếp di vật của bà ấy, có nhìn thấy thư tịch, bút ký hay vật phẩm nào không?”
“Có một chút thư tịch và bút ký.” Filth thản nhiên đáp, “Cũng nhờ đó mà khiến tôi trở thành người đam mê thần bí học, nhưng không may thay, có nhiều chỗ tôi đọc, hoàn toàn không hiểu gì cả.”
Ví dụ như cuốn “Kiến Thức Về Linh Giới” kia, không chỉ siêu thực, phi logic, loạn ý, dù đã cố ép bản thân đọc và tự xoa dịu sự nôn nóng có hệ thống, cũng rất khó mà nhớ được nội dung bên trong, chỉ nhìn qua cũng dễ quên, chứ đừng nói tới hiểu rõ… Filth bồi thêm một câu trong lòng.
Dorian gật nhẹ, cười ha ha:
“Thế thì cô có thể tham khảo ý kiến của tôi, tôi cũng là một người yêu thích thần bí học, cũng gọi là tinh thông về lĩnh vực này.”
“Thật sao? Vậy thì tốt quá rồi!” Filth hưởng ứng.
Thấy cô thực sự hứng thú, Dorian lập tức chuyển qua chủ đề thần bí học. Thỉnh thoảng ông ta đề cập tới Linh giới, khi lại giảng giải về kinh nghiệm minh tưởng của bản thân. Vì đã chuẩn bị từ trước khi bước vào nhà ăn, ông ta cố tình chọn một vị trí vắng vẻ yên tĩnh, không sợ khách hàng khác nghe thấy nội dung trò chuyện của hai người.
Cuối bữa ăn, Dorian chủ động đề nghị:
“Tôi đã luôn lo lắng vì không biết phải làm sao để biểu đạt ra lòng biết ơn của mình, nhưng giờ thì tôi chẳng còn phải suy nghĩ nữa rồi. Ha ha, dù Lawrence đã trả thù lao cho cô, nhưng tôi vẫn cho rằng nó chưa thỏa đáng với sự tử tế, tấm lòng thiện lương và danh dự thủ tín của cô.”