Bên trong giáo đường Bội Thu.
Klein nghiêng đầu nhìn Emlyn White một chút. Hắn cố không phá vỡ bầu không khí an bình nơi đây, gắng ép giọng xuống, cười nhẹ nhàng, hỏi ngược lại:
“Anh đang thiếu tiền hả?”
Lời vừa trôi khỏi miệng, hắn đã cảm thấy như mình vừa hỏi đối phương có biết Amway (*) là gì không.
Emlyn thoạt tiên hơi ngạc nhiên, sau khịt mũi coi thường:
“Đừng có dùng tiền tài để sỉ nhục Huyết tộc cao quý!”
Klein lập tức “à~” một tiếng chế nhạo, mắt nhìn cha xứ Otlowski cao lớn vạm vỡ đằng trước, giở giọng tùy ý:
“Theo tôi biết, những con rối thủ công tinh xảo kia cũng không rẻ gì, thậm chí còn khá đắt đỏ, nhất là loại có kích thước giống người thật.”
“…” Emlyn há miệng ra, định phản đối, nhưng cuối cùng không thể nói nên lời.
Trầm mặc một lúc, anh ta mới ho nhẹ hai tiếng, ra vẻ vô tình mà lên tiếng:
“Nói tôi nghe, rốt cuộc anh cần tôi hỗ trợ chuyện gì? Tôi không phải là một Huyết tộc thích chơi trò giải đố.”
Klein không nhìn ma cà rồng bên cạnh, mỉm cười nói:
“Tôi có người bạn sắp thăng cấp, cần thu thập vật liệu phi phàm tương ứng, không biết anh có khả năng giúp đỡ không?”
“Anh đang nghi ngờ năng lực của một Huyết tộc đấy à?” Emlyn White ngạo mạn nói, “Dù tôi không có, tôi cũng có thể viết thư hỏi thăm những quý ngài cao quý hơn.”
Đây chính là điều tôi muốn… Klein lập tức thao thao bất tuyệt đáp lại:
“Tuyến yên biến dị và máu của Thợ Săn Não Bộ Nghìn Mặt, đặc tính u ảnh da người, năm sợi tóc Naga biển Sâu. Chỉ cần có được một trong những món trên, tôi đều sẽ thanh toán thù lao cho anh. Giá càng rẻ, anh càng được hưởng nhiều hoa hồng.”
Hắn cố tình báo số lượng vật liệu phụ trợ nhiều một chút để tránh hao tổn.
Nghe thấy mô tả không hề bị nói lắp, Emlyn White lập tức có cảm giác mình bị lọt vào bẫy ngôn từ.
Anh ta bình phục lại cảm xúc, nói:
“Thù lao vật liệu phi phàm ít nhất cũng phải 100 bảng, còn vật liệu phụ trợ ít nhất 10 bảng. Dù tôi không rõ những thứ anh muốn ở cấp độ nào, nhưng tôi tin chắc chúng không hề rẻ, cũng không phổ biến, nếu không anh đã chẳng tìm tôi xin hỗ trợ.”
Rất thông minh nha… Klein cười tươi nói:
“Thành giao!”
Nháy mắt, Emlyn White cảm nhận sâu sắc mình vừa yêu cầu thù lao cho bản thân quá ít.
Thế là, anh ta mới bồi thêm một câu:
“Ngài thám tử à, anh đã có đầu mối nào để giải trừ tâm lý ám thị chưa?”
Klein nhìn cha xứ Otlowski đang quỳ xuống cầu nguyện trước Thánh đàn, liền nghiêng đầu nhìn ma cà rồng một cái:
“Tôi có một biện pháp đơn giản nhất.”
“Cách gì?” hai mắt Emlyn White sáng lên.
“Đánh bại giám mục Otlowski, cướp lấy ‘Ngọn nến Mộng Yểm’ của ông ta.” Klein cười khùng khục, “Nếu anh phối hợp với cha mẹ, hẳn sẽ đủ thực lực, chẳng lẽ ba vị Huyết tộc còn không đánh thắng một “Kỵ Sĩ Bình Minh” à?”