Quận Tây, khách sạn Carpensa.
Filth đỡ Lawrence vào phòng, đặt ông ta nằm tựa trên giường.
Đây là một khách sạn khá sang trọng, trừ phòng vệ sinh, tất cả đều trải thảm êm dày màu vàng xám, trên tường treo bản sao của vài bức tranh sơn dầu nổi tiếng.
Lawrence thở dốc, nói:
“Cảm ơn cháu, tiểu thư Wall, xin hãy tha thứ cho một kẻ sắp chết không thể hành lễ.”
“Không, ngài Lawrence, vấn đề của ngài đã được giảm bớt rồi. Cháu từng làm bác sĩ, cháu khẳng định chắc chắn, ngài vẫn có thể sống sót. Ngài cứ nghỉ một lát đi, lát chúng ta sẽ tới phòng khám hoặc bệnh viện.” Filth trấn an đối phương.
Lawrence cười: “Ta biết rõ thể trạng mình thế nào, cháu không cần phải an ủi đâu. Hơn nữa, ta còn là một nhà chiêm tinh nghiệp dư, ta đã có dự cảm mình sắp chết ở Backlund, sắp chết trong khách sạn này.”
Trừ vài điểm khác biệt bề ngoài, toàn bộ lời ông ta nói đều là thật. Ông ta đã gần tám mươi tuổi, không còn là một thanh niên trẻ khỏe, giàu tinh lực như trước. Nếu không nhờ ma dược của Danh sách giúp tăng tố chất cơ thể lên, có lẽ giờ này ông ta đã bị an táng tại một nghĩa trang nào rồi.
Vốn Lawrence nghĩ mình có thể sống được thêm mười năm nữa, nhưng ai lại ngờ rằng ông phải đối mặt với cuộc phản loạn của cựu “Nhà Lữ Hành” Botis. Ông đã phải chịu thương tích nặng nề dưới tay Hội Cực Quang, thậm chí con cháu cũng chết sạch trong thảm họa ấy.
Điều này đã đả kích ông nghiêm trọng, khiến ông gần như không còn cách nào phục hồi. Hành động tìm kiếm hai người anh em cùng hậu duệ của họ ở Backlund cũng chỉ nhận được kết quả bọn họ đã chết, lại khiến ông chịu thêm tổn thương tinh thần.
Cộng dồn tất cả các sự tình lại, Lawrence đã chính xác cảm nhận được sinh mạng của mình sắp đi tới hồi kết.
Kế hoạch ban đầu của ông là sau khi đặt hoa xuống mộ Laubero và Aulisa, liền lập tức trở về gặp mặt với những thành viên khác trong Hội đồng trưởng lão, giải thích hậu sự sau khi chết. Nhưng tình trạng của ông đã quá già yếu, nói không thể kiểm soát được, liền chính là không kiểm soát được.
Không chờ phản ứng của Filth, Lawrence khó khăn lấy ra một cuốn sổ tay từ trong túi áo khoác nửa mở.
Bìa cứng bên ngoài của cuốn sổ tay có màu xanh đồng, khiến cho người khác cảm thấy nó vô cùng cũ kỹ.
Mặt ngoài của nó có viết một câu văn bằng tiếng Fusak cổ:
“Ta đi tới, Ta nhìn thấy, Ta ghi chép (*).”
Lawrence đặt cuốn sổ tay lên lớp chăn trên ngực, hít một hơi sâu:
“Quý cô Wall, nếu ta chết ở đây, cháu có thể giúp ta chuyển nó tới cảng Pritz được không?”
“Ngài Lawrence, ngài sẽ ổn thôi.” Filth nhấn mạnh.
Cùng lúc, cô vô thức nhìn qua cuốn sổ tay kia, thấy nó cũng không dày lắm. Bên trong có ba loại giấy, một có màu vàng như loại giấy được hong khô, số lượng rất ít. Một loại màu vàng nâu như giấy da dê, số lượng trung bình. Một loại chính là giấy trắng bình thường, số lượng nhiều nhất.