Người dịch: thú thật là mình cũng bị chứng bệnh giống của Klein:<
Ai ấy nhỉ? Klein chợt ngẩng đầu, nhìn về phía cửa ra.
Hắn cảm thấy bản thân hiện tại bị một loại bệnh, là bệnh sợ tiếng chuông cửa, triệu chứng giống hệt với bệnh sợ tiếng chuông điện thoại di động hồi còn ở Trái Đất.
Bỏ báo và tạp chí xuống, mắt nhìn cái bát đã sạch sẽ không còn gia vị gì, Klein mới đứng dậy đi ra.
Chưa đụng vào tay nắm cửa, hắn đã biết bên ngoài là bác sĩ Eren Chris.
Bộ anh không cần đi làm hả? Klein lầm bầm trong lòng một câu, mở ra.
“Chào buổi sáng, Eren. Sương hôm nay xám thật đấy.” Hắn nở nụ cười.
Eren vẫn mang vẻ mặt lạnh lẽo kia, nhưng lại thêm phần lo lắng và hoảng hốt.
Anh tay đẩy kính mắt viền vàng, bỏ qua cả chào hỏi, vô cùng dứt khoát nói thẳng:
“Sherlock, tôi lại nằm mơ! Lại là Will Oncetine!”
Á? Klein suýt thì ngẩn người.
Điều này đâu có đúng nhỉ? Hạc giấy thật đã ở chỗ tôi rồi, ở trên sương xám rồi, còn hạc giấy Kẻ Gác Đêm mang đi lại là tôi gấp. Dù có là hạc giấy xấu xí Kẻ Gác Đêm gấp, vẫn khiến anh mơ thấy Will Oncetine sao? Điều này thật không khoa học, không, thật không thần bí học… Klein nghiêm túc hẳn, hỏi lại:
“Vẫn là giấc mơ trước sao?”
“Không, lần này không đáng sợ như vậy.” Eren trở nên bình tĩnh một chút, “Tôi mơ thấy nghĩ trang Green, anh biết nó chứ?”
“Biết.” Klein đáp ngắn ngọn.
Trước đó, ở nghĩa trang Green, hắn đã bắt gặp một đám học sinh nhảy điệu linh vũ và một con gà mờ chết nhát yêu thích thần bí học, Copustti. Sau đó, hắn đã lấy được từ kẻ sau một chiếc còi đồng khác, thứ có thể triệu hồi người đưa tin.
Eren hít một hơi lạnh vào, tiếp tục:
“Tôi mơ thấy rừng cây bên ngoài nghĩa trang Green, mơ thấy một gốc cây bạch dương bị tróc mất một lớp vỏ, Will Oncetine đứng yên dưới cái cây ấy, lẳng lặng nhìn tôi.”
“Sau đó thì sao?” Klein truy vấn.
Eren lắc đầu: “Đến đây là mộng cảnh kết thúc.”
Chuyện này kỳ quái thật… Chẳng lẽ giấc mơ của bác sĩ Eren chẳng liên quan gì tới con hạc giấy kia? Không, nếu chẳng liên quan thì đã chả xảy ra tình huống thay đổi thành giấc mơ khác khi hạc giấy đã bị đánh tráo. Hơn nữa, mình cũng đã dùng nó bói toán trên sương xám, nhận được gợi ý tương ứng rồi mà… Klein cân nhắc.
“Điều này đã không còn nằm trong phạm vi hiểu biết của tôi nữa rồi. Eren, anh muốn tìm tôi làm gì?”
Eren thở ra hơi nóng, chúng liền phân tán thành làn sương trắng giữa không khí: “Tôi muốn ra ngoài nghĩa trang Green nhìn một chút, ngay bây giờ, ngay ban ngày, anh có thể bảo vệ tôi không? Tôi sẽ thanh toán phí dụng ủy thác này, 1 bảng.”
Đến khu vực xuất hiện trong mộng cảnh thăm dò ngay bây giờ? Ban ngày chắc sẽ không gặp chuyện gì quá quỷ dị đâu nhỉ… Klein suy nghĩ một chút, nói: “Tôi có thể tiếp nhận ủy thác này, nhưng tôi đề nghị trước khi lên đường, anh nên tới giáo đường một chuyến, kể chuyện mộng cảnh cho vị chủ giáo đã quen trước.”