Dịch: 707DefenderOfJustice
Trong căn phòng u ám và kiên cố, Dereck Berg đang cố tình giả bộ hôn mê chợt xoay người đứng dậy.
“Rìu Gió Lốc” của cậu đã bị lấy mất, cậu kiểm tra các túi cũng thấy trống rỗng, không còn gì.
Dereck hít một hơi thật sâu, bình tĩnh nhìn quanh.
Trong mắt cậu bỗng sáng lên hai điểm như hai mặt trời nhỏ, thu tất cả mọi sự vật trong căn phòng vào con ngươi.
Nội thất nơi đây chỉ có một cái bàn, hai ghế tựa, ngoài ra còn có lớp sàn làm bằng đá với hoa văn kỳ dị.
Trên bàn bày một ngọn nến đã dùng hết phân nửa. Đây là bố trí tiêu chuẩn của các căn phòng trong thành Bạch Ngân, vì một khi bóng đêm kéo tới, sẽ có khả năng quái vật đột ngột xuất hiện.
Dereck ngồi xuống không do dự, cầm lấy cây nến.
Sau đó, cậu bẻ bẻ kéo kéo, tách nó làm ba đoạn, một đoạn lớn chiếm ba phần tư cây gốc, hai đoạn nhỏ tách ra từ một phần tư còn lại.
Sau khi được Dereck điều chỉnh, ruột ba cây nến đều lộ ra.
Tách!
Cậu chà ngón tay, tạo ra ngọn lửa vàng, đốt cháy cả ba.
Hai cây phía trên đại diện cho ngài ‘Kẻ Khờ’, cây còn lại tượng trưng cho chính bản thân Dereck.
Chuẩn bị xong xuôi, Dereck không làm theo trình tự thông thường là đốt bột phấn thảo dược, nhỏ tinh dầu; mà trực tiếp tựa ra phía sau một chút, cất giọng cực nhỏ tụng niệm tôn danh ‘Kẻ Khờ’, cũng nhanh chóng tiến vào trạng thái minh tưởng.
Cậu cứ tụng niệm đi tụng niệm lại, như thể không ngừng tự thôi miên bản thân.
Nhờ trợ giúp từ minh trưởng, Dereck tiến vào trạng thái kỳ lạ, tâm trí ngủ say nhưng linh tính vẫn đang phát tán. Cả người cậu ngơ ngơ ngác ngác nhưng lại duy trì được sự thanh tỉnh, tinh thần thì ngày càng bay bổng lên cao.
Đây chính là “mộng du nhân tạo”.
Được ngài ‘Kẻ Khờ’ cho phép, Dereck có thể đơn giản hóa vài trình tự không cần thiết.
Phía trên sương xám, trong cung điện cổ xưa tráng lệ.
Vừa vuốt vuốt “Con Mắt Đen Kịt”, ‘Kẻ Khờ’ Klein đột nhiên trông thấy ngôi sao đỏ thẫm tượng trưng cho ‘Mặt Trời’ đang lan tỏa ánh sáng, ngưng tụ thành một hình ảnh không thực, mà lực lượng của không gian thần bí thì hơi bị khuấy động một chút.
Nhìn xuống, hắn không thể không thở phào nhẹ nhõm. Điều này tức là ‘Mặt Trời’ nhỏ đã hoàn thành phần tương đối nguy hiểm trong kế hoạch, chỉ còn phần “Kết thúc nhiệm vụ” cuối cùng.
Klein không trì hoãn thêm, bỏ “Con Mắt Đen Kịt” xuống, cầm Thẻ bài “Hắc Hoàng Đế” lên.
Cấp độ của hắn, địa vị của hắn nháy mắt tăng cao, khiến lực lượng phía trên sương xám đang xao động dần thần phục hắn.
Rồi, hắn cầm một người giấy, cổ tay hơi vẩy nhẹ, ném nó ra ngoài, ném về phía ngôi sao đỏ thẫm đối ứng với ‘Mặt Trời’.
Người giấy kia giao hòa với lực lượng đang chảy xuôi, nhanh chóng bùng lên thành một thiên sứ có mười hai đôi cánh chim đen kịt.
“Thiên Sứ” xuyên qua ánh sáng đỏ thẫm, lồng vào cái bóng mờ ảo của ‘Mặt Trời’ nhỏ.
Rồi nó lặng lẽ cháy rừng rực, chưa đến một giây đã hóa tro tàn.
Đã đến nước này, Klein không còn cách nào tác động vào cục diện của thành Bạch Ngân nữa. Nếu hỏi “Thiên Sứ thế thân” có thể giúp ‘Mặt Trời’ nhỏ thuận lợi vượt qua màn thẩm vấn dò xét kế tiếp hay không, chính hắn cũng không tin tưởng tuyệt đối, chỉ có thể thầm than: