Dịch: 707DefenderOfJustice
Sau khi trở về thế giới hiện thực, Filth ngồi xuống trước bàn sách, đăm chiêu nghĩ ngợi về gia tộc Abraham một hồi lâu. Cô đã hoàn toàn hiểu thấu được vài câu từ ghi trong cuốn sổ thần bí học mình ghi chép.
Hóa ra là thế… Cũng chẳng khó hiểu tại sao bà Aulisa lại không muốn thông báo cho ngài Lawrence về cái chết của mình và chồng mình… Giờ nghĩ lại, gia tộc Abraham quả là đáng thương, đáng buồn… Filth tự nhủ vài câu với bản thân trước khi lục tìm “Kiến Thức Về Linh Giới” trong một đống sách để lung tung lộn xộn, chuẩn bị sao chép chương thứ nhất và chương thứ hai.
Cũng vì vậy, cô nàng tiến hành minh tưởng, điều chỉnh lại nhịp thở để có một trạng thái tốt nhất. Nếu không, chỉ sao chép mỗi nội dung bên trong “Kiến Thức Về Linh Giới” thôi cũng sẽ khiến cô cảm thấy nóng nảy, rối loạn.
Chỉ mấy cụm từ này thì rõ ràng là không có linh tính, nhưng một khi đã tự kết hợp lại với nhau để miêu tả nên tràng cảnh ngớ ngẩn kia, thì lại hơi hướm có năng lực ảnh hưởng tới cảm xúc… Mỗi lần chép được năm phút, mình cần phải nghỉ năm phút. Mình không muốn mất khống chế vì nó… Filth lấy một chiếc đồng hồ bỏ túi xinh xắn ra từ trong túi áo, đặt xuống góc bàn sách.
Thành Bạch Ngân, nhà Berg.
Dereck tỉnh lại, trong đôi con ngươi nháy lên chiếc bóng của một tia chớp xẹt ngang.
Cậu nhìn tứ phía, chẳng cảm nhận được có ai đang quan sát mình.
Nhưng nhớ tới suy luận chính xác và thái độ bình tĩnh tự tin của ‘Người Treo Ngược’ trước đó, Dereck dần tin rằng suy đoán của anh ta chắc chắn không sai vào đâu được; tin rằng vào lúc này, nhất định đang có một hay hai Người Phi Phàm nào đấy dùng năng lực đặc biệt ngầm quan sát cậu.
“Hơn nữa, ngài ‘Kẻ Khờ’ cũng không phủ nhận…” Dereck xoay người rời giường, vận động cơ thể theo thói quen.
Lúc vận động, cậu nhanh chóng nghĩ tới phân tích và đề nghị ‘Người Treo Ngược’ đã đưa ra cho mình:
“Đến tận bây giờ vẫn chưa có ai đến tìm cậu, hoặc nhốt cậu vào hầm ngục, chính là ngụ ý ‘Thủ lĩnh’ của các người và những trưởng lão còn lại trong Đoàn nghị sự Sáu người vẫn đang có xu hướng quan sát. Họ hy vọng thông qua Amon, kẻ đầu tiên gặp được sau hơn hai nghìn năm, có thể tìm thấy biện pháp giúp cả thành Bạch Ngân thoát khỏi vùng đất bị cách ly.”
“Vì vậy, nếu cậu không làm gì quá giới hạn, họ tuyệt đối sẽ không kích động cậu, khiến Amon phát hiện điều gì bất thường.”
“Cứ thế, sự giám sát của họ cũng sẽ không quá gần, ít nhất là khi cậu vẫn còn đang tỉnh táo.”
“Mà cũng chính vì thế, họ chắc chắn chưa phát hiện việc cậu đã ho ra ‘Trùng Thời Gian’ kia, những phản ứng sau đó là bằng chứng.”
“Tương tự, họ hẳn chỉ có thể quan sát được loại nghi thức cậu đã cử hành, chứ không biết rõ đối tượng cậu khẩn cầu tới là ai. Nếu là tôi, chắc chắn sẽ nghĩ rằng nó liên quan tới Amon.”