Dịch: 707DefenderOfJustice
Sáng sớm chủ nhật, Klein vừa dùng xong bữa sáng chưa được bao lâu, đã nghe thấy tiếng chuông reo như dự tính.
Nhưng điều khiến hắn ngạc nhiên lại là, vị khách đến thăm không chỉ có mỗi phóng viên Mike Joseph, còn có bác sĩ Eren.
“Sherlock, tôi lại gặp cơn ác mộng ấy tối qua. Tôi không cảm thấy đây là bình thường đâu.” Eren chẳng hề bận tâm đến Mike, vừa đi vào phòng khách vừa nói.
Không đợi Klein trả lời, anh ta lập tức móc ví tiền lôi ra một con hạc giấy:
“Anh có nghĩ nó là vấn đề không?”
“Từ khi tôi tìm thấy nó và mang theo đến giờ, đã luôn mơ thấy ác mộng.”
Klein thoáng nhìn qua, biểu cảm bỗng đông cứng lại. Nếu không phải từng là một “Tên Hề”, có khả năng khống chế cơ mặt cực tốt, hắn đã nở một nụ cười tươi rói trước mặt hai vị phóng viên và bác sĩ kia rồi. Phải, một nụ cười.
Con…con hạc giấy này còn gấp xấu hơn cả mình… Đây là suy nghĩ đầu tiên nảy lên trong đầu Klein.
Giờ này, khắc này, hắn rất rất muốn đưa tay lên che mặt thở dài.
Chẳng lẽ sở hữu kỹ năng thủ công kém cỏi chính là truyền thống của Kẻ Gác Đêm?
Không hề nghi ngờ gì, hạc giấy trước mắt hắn chính là hàng giả đem đánh tráo thêm lần nữa. Sau khi nhận được tin tức từ Klein, Kẻ Gác Đêm dừng như không còn trì hoãn thêm, ngay đêm qua liền lẻn vào phòng ngủ bác sĩ Eren, đổi con hạc giấy họ gấp với con trong ví.
Nhưng điều họ không nghĩ tới, chính là cả con trong ví tiền cũng là hàng giả, là thứ vụng về mà Klein gấp phía trên sương xám.
Sao tự dưng mình lại vui thế nhỉ… Klein liếc mắt nhìn bác sĩ Eren, người hoàn toàn không phát giác điều gì, hắng giọng:
“Có lẽ vậy. Tôi đề nghị anh lại tới giáo đường lần nữa, tìm vị giám mục trước kia nói chuyện. Chúng ta phải tin rằng thần linh mình tín ngưỡng luôn chăm chú dõi theo chúng ta.”
Vừa nói, hắn vừa vẽ Thánh huy tam giác trước lồng ngực.
Tối hôm qua, sau khi vị “Ác Mộng” kia vừa rời đi, Klein đã đặc biệt tiến lên phía trên sương xám để xem bói hạc giấy có nguy hiểm gì không, nhận được đáp án rất an toàn. Thế nên giờ hắn mới có nhã hứng gợi ý như vậy, nhằm trêu chọc các vị cựu đồng nghiệp một chút.
Trông thấy con hạc giấy họ tự tay gấp chẳng ra làm sao lại tự quay về với chính mình, họ sẽ có cảm giác thế nào nhỉ… Klein trang nghiêm trấn an bác sĩ Eren, quay đầu lại cười nói với ngài phóng viên:
“Mike, thành thật mà nói, tôi rất muốn đề nghị Eren tới chỗ bác sĩ tâm lý một chút. Nhưng hẳn tín ngưỡng cũng đủ khiến tâm linh anh ta yên lòng rồi.”
“Anh chẳng thành thật gì cả.” Mike cười cười, “Được rồi, chúng ta xuất phát thôi.”
Ngày kế tiếp, Klein hộ tống vị phóng viên “Báo Daily Observer” này vào quận Đông, phỏng vấn những cô gái đã được giải cứu.