Dịch: 707DefenderOfJustice
Quận Jowod, trong căn hộ cho thuê của Hugh và Filth.
Filth chỉ vừa hoàn thành phần mở đầu cuốn sách, đang lúc cao hứng, chuẩn bị thưởng cho bản thân một điếu xì gà, chợt thấy Hugh đẩy cửa bước vào thư phòng.
“Hút thuốc có hại cho sức khỏe của cậu.” Hugh khịt khịt mũi.
Filth trông khuôn mặt cô bạn chỉ tỏ vẻ nghi hoặc, bối rối, nên không tranh luận, chuyển hỏi:
“Hình như cậu gặp chuyện gì à?”
Hugh gãi gãi lọn tóc vàng rối bời, ngồi xuống chiếc ghế gần đó.
“Người trước kia từng liên lạc với tớ, cái người mà bán phối phương “Quan Trị An” cho tớ thông qua tụ hội ngài A tổ chức ấy.”
“Anh ta giao cho tớ một nhiệm vụ tạm coi là đơn giản, thù lao ban đầu là 30 bảng. Chẳng biết có ẩn giấu nguy hiểm gì không nữa…”
Filth ngẫm nghĩ một hồi mới nói:
“Người đó… Hẳn là có một tổ chức đằng sau chống lưng rồi, nhưng tại sao lại lôi cậu vào vụ này nhỉ? Chẳng lẽ họ không sợ bị IQ của cậu kéo xuống, dẫn đến tổ chức bị hủy diệt hoàn toàn sao? Cậu cũng chẳng có gì đặc biệt để họ nhắm đến cả. Tướng mạo chỉ tàm tạm, nhưng vóc dáng quá thấp, chắc thứ đáng tiền nhất là cái mạng của cậu… À, nhiệm vụ gì thế?”
Hugh đã sớm quen bị cô bạn đả kích, không thèm để ý, trực tiếp trả lời câu hỏi sau cùng:
“Điều tra xem gần đây có ai theo dõi Capim.”
“Capim? Tay buôn người đáng bị treo cổ, không, đáng bị thiêu sống kia?” Dù Filth không phải thợ săn tiền thưởng, nhưng cũng dùng bản năng của tác gia để sưu tầm tài liệu, nên cô thường xuyên nhờ Hugh giảng giải qua tri thức và tin tức.
Hugh gật đầu, “Là hắn, nhưng hắn chết rồi. Có vẻ chết khá thảm.”
“Chết như thế nào? Bị dao cắt đứt từng miếng thịt một đến chết à?” Filth rất cao hứng, tò mò hỏi.
“Người kia không miêu tả chi tiết. Có lẽ báo chí ngày mai sẽ viết.” Hugh nghĩ nghĩ hai giây trước khi nói tiếp, “Anh ta chỉ nhắc tới tình huống đặc biệt của hiện trường, nói rằng thi thể Capim bị phủ đầy bởi bài Tarot. Trên mặt hắn là hai lá bài “Thẩm Phán” và “Hoàng Đế”.”
“Lá “Thẩm Phán” chắc hẳn là tiến hành thẩm phán với Capim rồi, phán quyết là tử hình. Nhưng còn lá “Hoàng Đế” đại biểu cho điều gì nhỉ? Thân phận của hung thủ, không, của anh hùng kia?” Vốn là một tác gia tiểu thuyết bán chạy, Filth theo bản năng bắt đầu giải thích cách bố trí đặc biệt của hiện trường vụ án.
Chợt, cô đứng người.
Lá bài Tarot? Thi thể bị bao phủ bởi bài Tarot? Filth lập tức nghĩ đến tổ chức bí ẩn mình vừa gia nhập không lâu:
Hội Tarot!
Chẳng lẽ là nội bộ thành viên chúng ta làm? Nhưng làm gì có thành viên nào lấy danh hiệu ‘Hoàng Đế’… Nếu là thật, thì đây là lần đầu tiên mình phát hiện ra dấu vết của Hội Tarot ở thế giới thực… Chúng ta không phải chỉ là một tổ chức bí ẩn tồn tại phía trên màn sương xám thôi đâu. Suy nghĩ của Filth lóe lên, vừa kinh ngạc phấn chấn, vừa sầu muộn lo lắng.