Dịch: 707DefenderOfJustice
Đầu đội vương miện đen huyền, khoác trên người bộ giáp dày chắc chắn, Klein đứng trước cửa vào, dành ra vài giây điều chỉnh lại bản thân, mới bước vài bước về phía trước.
Hắn trông giống như có thân thể thực, nhưng lại lẳng lặng xuyên qua cửa, đi vào dinh thự Capim.
Thứ đầu tiên đập vào mắt hắn là một cái sảnh rộng rãi trưng đầy ghế ngồi và móc treo đồ trên tường, phía sau là đại sảnh hoa lệ với màu vàng làm chủ đạo.
Không có trần, một mái vòm cao hơn ba tầng ngự trên đầu, một chùm đèn pha lê khổng lồ rủ xuống, mỗi “cánh hoa” vươn ra đều gắn chắc một ngọn nến trắng toát.
Đi qua cánh cửa dày nặng bên trái đại sảnh là một phòng ăn trang nhã, tinh tế. Mùi thịt nướng phủ đầy bên trong, át mất mùi hương của rượu và đồ ăn khác.
Klein không vội bước vào phòng ăn. Hắn đi một vòng bên ngoài trước, thỉnh thoảng lại với tay kéo đường ống gas trắng xám, tựa như đang thử nghiệm sức mạnh vật lý của linh thể sau khi đã hấp thụ lực lượng từ Thẻ bài “Hắc Hoàng Đế”, xem có thể tác động được bao nhiêu đến thế giới thực.
Lúc còn là “Thầy Bói” và “Tên Hề”, trạng thái linh thể của Klein ngoài việc xem bói và có dự cảm từ trực giác, thì chỉ có hai loại năng lực pháp thuật: trực tiếp tấn công linh hồn bằng cách đụng chạm và khiến đối phương đông cứng. Sau khi đã tấn thăng lên “Ảo Thuật Gia”, không cần dựa vào cơ thể vật lý, chỉ trong trạng thái linh thể hắn cũng sử dụng được các năng lực phi phàm, như ‘Người giấy thế thân’ hay ‘Đạn không khí’ các loại.
Hơn nữa, hắn bắt đầu có thể nhập vào người khác, thao túng vài thứ cơ bản.
Mà sau khi được gia cố bởi Thẻ bài “Hắc Hoàng Đế”, lực lượng của linh thể bản thân tăng lên, khiến số lượng vật phẩm mang được cũng tăng theo. Loại năng lực pháp thuật trực tiếp tấn công linh hồn tiến hóa thành “Oán linh gào rít”. Nó tạo ra một loại sóng âm trong phạm vi nhất định, con người không thể nghe thấy, nhưng tất cả sinh vật sống đều chịu tổn thương linh hồn. Tương tự, hiệu quả đông cứng cũng tăng lên rõ rệt.
Hoàn tất xác nhận, hắn tìm đến một góc tường, đi xuyên qua tiến vào phòng ăn.
Rồi, áp chế toàn bộ cảm xúc, hắn quét ánh mắt vô cảm khắp chiếc bàn dài.
Hình ảnh Hellas đội tóc giả trắng, Katy mặc áo blouse mỏng, Parker có khuôn mặt già trước tuổi uống rượu vang đỏ, và Capim mập mạp đang cắt phần bò bít tết, lần lượt lọt vào tầm mắt hắn.
Ánh nhìn lướt qua lập tức thu lại, Klein không dám quan sát quá lâu, tránh Người Phi Phàm nào phát hiện ra thông qua linh cảm.
Mượn nhờ ánh sáng linh tính của người hầu nam và nữ đứng xung quanh – cũng chính là được che lấp bởi màu sắc khí tràng – hắn cẩn thận đi vòng quanh nhà ăn, khám phá cấu trúc chính xác. Ví dụ, kích thước của nhà ăn tương đương với tổng diện tích phòng khách cộng thêm phòng ăn và phòng sinh hoạt nhà hắn. Thêm một thứ khác là lò sưởi âm tường đang đốt than củi, làm ấm toàn bộ căn phòng bằng một đường ống. Có mười sáu cái đèn khí gas trang nhã, ánh sáng hòa lẫn với nhau, chiếu sáng cả căn phòng trông như đang ban ngày. Rồi thứ nữa là vách tường bên cạnh lò sưởi treo một khung tranh lồng kính. Đây là một bức họa sơn dầu, kiệt tác của nghệ sĩ nổi tiếng.